Thứ năm, 30/05/2024 Kính chào quý khách đến với website của HỘI CỰU HỌC SINH 87TƯNGHĨA.
  Tìm kiếm :    
                   Đăng nhập
              MENU
              VĂN THƠ
 
              LIÊN KẾT WEB
UBND Tỉnh Quảng Ngãi
Diễn đàn Nghĩa Trung
Trường THPT Trần Quốc Tuấn
HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG
              TRUY CẬP
              THƠ HUỲNH VÂN HÀ
 
     HƯƠNG TRĂNG 10:14 21/02/2013 [1345]
 
        

 I

            Vầng trăng thượng tuần chênh chếch trên bầu trời trong vắt không một gợn mây. Từng con sóng như dát bạc cứ dào dạt vỗ bờ. Gió biển mát rượi thổi lồng lộng làm mái tóc dài óng mượt của cô gái bay lòa xòa trên vai chàng trai ngồi bên cạnh. Chiếc kẹp tóc hình đôi chim oanh quấn quýt bên nhau, cài trên tóc cô lấp lánh ánh trăng. Họ ngồi trước biển như thế đã lâu lắm rồi mà không nói gì với nhau.

            Bỗng chàng trai lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng:

            - Thanh! Hình như em đang có chuyện gì buồn phải không? Có gì kể anh nghe đi ! Bình thường em hồn nhiên vui vẻ, sao giờ em trở nên tư lự thế?

            Cô gái vẫn ngồi yên, tay chống cằm, ánh mắt đượm buồn nhìn xa xăm.

            - Hay là… anh có điều gì làm em buồn? Hãy nói thật với anh đi! Mấy hôm trước gặp em, vui biết bao! Vì sao hả em?

            Nói rồi chàng trai ôm lấy bờ vai nhỏ bé của người yêu. Hương bưởi thoang thoảng từ mái tóc của cô gái tỏa ra thơm ngát khiến anh hạnh phúc vô ngần!.

            Trầm ngâm một lúc, cô gái nức nở:

            - Anh Hoài ơi! Anh là người rất tốt, anh không có lỗi gì cả. Nhưng… em cảm thấy… em không… hợp với anh!.

            Anh sững sờ buông vai người yêu ra. Anh lặng người một lúc rồi nhìn thẳng vào mặt cô gái. Giọng anh nửa đùa nửa thật mà như lạc hẳn đi:

            - Hay là em hợp với người khác hơn anh! ? Từ khi mình thương nhau, đây là lời nói mà anh nghe buồn nhất! Nếu mình không hợp nhau thì làm sao gắn bó với nhau bấy lâu nay và luôn nghĩ về nhau cùng những sự trùng hợp đến lạ lùng!... Biết bao là kỷ niệm, biết bao lời yêu thương với những lời nguyện ước thiêng liêng. Em quên rồi sao hả em?

            Chàng trai càng gặn hỏi, cô gái chỉ lắc đầu…

*

            Hoài và Thanh quen nhau hết sức tình cờ vào một đêm mưa gió. Mưa tuôn xối xả; gió gào thét, quất những hạt mưa vào mặt rát buốt, buộc Hoài phải dắt xe đạp vào nép dưới mái hiên ven đường chờ cơn mưa đi qua. Giữa đường phố vắng ngắt, dưới màn mưa dày đặc, một cô gái nặng nhọc đạp chiếc xe ngược gió… cũng đành xuống xe vào trú mưa.

            Họ hỏi chuyện nhau. Lúc đầu còn dè dặt nhưng dần về sau tiếng nói cười của họ đã hòa cùng tiếng mưa rơi…

            Người hạnh phúc nhất có lẽ là Hoài. Một cảm giác êm đềm, mới mẻ làm xao động lòng anh.

            Nhà nghèo, sớm mồ côi cha, lại không được “ bảnh trai” khiến anh luôn tự ti, mặc cảm với bạn bè, nhất là trước bạn gái. Lúc anh còn học ở trường Đại học bách khoa cho đến khi đi làm với đồng lương ít ỏi, anh không dám yêu ai. Tối thứ bảy, nhiều bạn bè đi chơi với người yêu; anh cũng đi dạo phố nhưng chỉ lủi thủi một mình.

            Thế nhưng anh lại được một cô gái xinh đẹp, duyên dáng, hiền lành yêu thương bằng tất cả trái tim mình, làm sao anh không xúc động? Đối với Hoài, niềm hạnh phúc mà Thanh mang lại cho anh nhiều quá, to lớn quá !.

            Hoài nhớ lại lần cô hẹn gặp anh. Nghe lời hẹn hò của Thanh, tim anh xao xuyến bồi hồi. Tuy đã trò chuyện cùng nhau nhưng lần gặp gỡ đầu tiên theo đúng nghĩa của từ “hẹn hò”, anh không sao quên được! Hình ảnh của Thanh với mái tóc buông dài, với chiếc mũ len màu tím nhạt, với ánh mắt sáng và nụ cười tươi cứ ám ảnh mãi tâm trí anh. Lần đầu tiên anh lắng nghe tiếng hát của Thanh, anh lén đặt vội nụ hôn lên môi Thanh và được cô hôn đáp lại, Hoài cảm thấy như đang trong giấc mơ. Nụ hôn đầu đời ấy, cái nắm tay êm ái ấy như ngọn lửa sưởi ấm tim anh khi đối mặt với gió to sóng dữ.

            Có một lần vì anh phải trực thường xuyên ở cơ quan, họ không gặp nhau. Nghe người bạn thân đã có việc làm, anh đến xí nghiệp may thăm bạn. Bỗng thấy Thanh đi ngược chiều, anh ngỡ ngàng và cô cũng ngỡ ngàng. Ánh mắt Thanh chỉ lướt qua mà chất chứa biết bao tình cảm. Anh cảm giác có một sự giận hờn hay trách móc trong cái nhìn sâu thẳm ấy.

            Sau này, anh thật sự xúc động khi Thanh tâm sự:

            - Gặp anh lúc đó em thật sửng sốt. Em đi qua anh mà tâm trí cứ nghĩ đến anh. Lúc ấy, em muốn nói với anh “Em nhớ anh lắm, anh có biết không? Em yêu anh lắm, anh Hoài ơi!”.

            Rồi Thanh nói rằng về nhà lúc nào cô cũng nhớ đến anh và tưởng tượng đến công việc làm của anh. Cô nói tiếp: “Yêu anh, em cứ suy nghĩ và khổ tâm nhiều. Đôi lúc em nghĩ “anh ta” có gì đặc biệt mà mình yêu, mình khổ vì anh ta nhiều thế nhỉ!”. Rồi em tự trả lời: “Có lẽ từ cái đêm đông rét mướt anh đạp xe hơn mười cây số xuống thăm em trong manh áo phong phanh với đôi dép nhựa bạc màu! Và nhất là những câu chuyện anh kể về hai bác. Rồi em nằm mơ, em thấy mình tổ chức đám cưới. Người trang điểm cô dâu bắt em phải mặc chiếc áo cưới màu đỏ. Còn em chỉ khăng khăng chọn chiếc màu trắng. Lúc chưa chuẩn bị xong thì anh đến. Em gắt “Người ta chưa chuẩn bị xong mà đến sớm vậy!”. Anh cười “Đợi lâu quá, anh không đợi nổi!”. Và “cô dâu chú rể” cùng đi bên nhau.

            Ngồi lắng nghe những lời nói chân tình ấy, anh xúc động đến nghẹn lời. Người con gái đầu tiên trong đời đã nói với anh những lời tận gan ruột với mình, lòng anh sung sướng biết bao!

            Tối đó, anh thao thức nghĩ về những chuyện đã xảy ra và mỉm cười một mình để tận hưởng cái hương vị ngọt ngào mà tình yêu của Thanh đã mang lại cho cuộc đời anh! Làm sao anh có thể phụ phàng một người yêu thương anh đến thế!

            Cuộc tình của họ đẹp đẽ trong sáng quá! Họ càng hiểu không thể thiếu nhau, quyết không để mất nhau! Và cũng dưới vầng trăng vằng vặc, họ đã biến giấc mơ ngày nào thành hiện thực: Họ chính thức “đính hôn” và định ngày tổ chức lễ cưới.

            Ngày lại ngày, kỷ niệm chất chồng kỷ niệm. Thời gian như càng vun đắp cho tình yêu của họ. Trong ký ức của cả hai không thể quên những lần Hoài đưa Thanh đi làm về dưới cái lạnh thấu xương của mùa đông, cơn mưa bất chợt của mùa hè.

            Một lần trên đường về, bỗng Thanh đau bụng dữ dội phải ghé vào một quán nước ven đường. Thấy Thanh gò má đỏ bừng vì đau đớn anh thương cô vô cùng. Lần đầu tiên, bàn tay run run, anh cạo gió cho cô. Rồi Thanh đau, ho mãi không bớt, anh đã tìm và tự tay sắc thuốc cho cô uống. Khi anh đau, Thanh cũng mua thuốc cho anh. Thật kì diệu, khi những vị thuốc bình thường mà qua tay hai người có lẽ cộng với “tác dụng” của tình yêu, bệnh tật biến đi đau mất!.

            Hoài được Thanh đưa về nhà “ra mắt” bố mẹ và các anh chị. Gia đình Thanh ở một vùng ven ngoại ô thành phố. Khu vườn nhà cô thật rộng rãi thoáng mát. Không nói ra nhưng anh thật thú vị khi đập vào mắt anh là đủ các loại hoa hồng với bao sắc màu rực rỡ; sớm sớm hương thơm ngan ngát - mà hoa hồng lại là loài hoa anh vô cùng yêu quý.

            Hoài rụt rè e ngại, nhưng rồi ấn tượng ban đầu qua ngay khi gia đình Thanh đón tiếp anh thật niềm nở. Anh có cảm giác như mình đã là một thành viên trong gia đình của Thanh rồi.

            Hoài cũng không quên đưa Thanh đến gặp mẹ mình.

            Sau khi tiễn Thanh về , mẹ anh nói:

          - Thấy nó vui vẻ, ăn nói lễ phép lại xinh xắn, mẹ cũng mừng cho con. Còn chuyện trăm năm là cả cuộc đời con, mẹ để con hoàn toàn quyết định. Các con sống với nhau chớ mẹ đâu sống đời với các con được!

            Nghe mẹ nói, anh thương mẹ lắm. Cuộc đời mẹ anh đã chịu nhiều thiệt thòi, mất mát. Hai mươi hai tuổi đầu đã trắng vầng khăn tang chồng.   không đi bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng anh cho đến ngày hôm nay. Và để mãi mãi nhớ về ông Nhân -   người chồng đã hy sinh,  bà đã đặt tên cho con là Hoài.

            Trong ký ức, anh chỉ hình dung được bố qua bức ảnh bán thân cùng những dòng chữ trên tấm bằng “Tổ quốc ghi công” đặt trang nghiêm trên bàn thờ.

            Mẹ anh kể lại rằng: lúc đó chiến trường Campuchia vô cùng ác liệt; bọn giặc áo đen  Pônpốt liên tục đánh phá biên giới tây nam. Sau đám cưới được vài tháng, bố anh lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của một người công dân và được bổ sung vào một đơn vị bộ đội thông tin, với nhiệm vụ chủ yếu là đảm bảo thông tin liên lạc trong chiến đấu. Vào tháng bảy năm một chín bảy chín trong một trận đánh vào hậu cứ địch ở đồi 547- Xiêm Riệp, trung đội của bố anh được cấp trên chỉ định phải bố trí thông tin hữu tuyến thông suốt trước, và sau chiến đấu. Trận đánh diễn ra ác liệt đã hai giờ đồng hồ mà ta chưa diệt được mục tiêu. Lúc này mặt trời đã lên cao, các loại hoả lực đi cùng và pháo lớn của địch bắn cấp tập vào đội hình mũi chủ yếu của ta. Cán bộ chiến sĩ thương vong nhiều, hệ thống thông tin tắc nghẽn làm trở ngại lớn đến chỉ huy trận đánh. Thủ trưởng trung đoàn lệnh trực tiếp cho trung đội thông tin bằng mọi giá phải đảm bảo thông tin liên lạc. Nhận được lệnh của cấp trên, ông băng qua lửa đạn lần tìm nối lại những đường dây bị đứt. Đang khẩn trương thực hiện nhiệm vụ thì “Ầm!”, một quả pháo nổ ngay bên cạnh. Khi trận đánh kết thúc ,đồng đội tìm đến, bố anh đã hy sinh, bàn tay đẫm máu nhưng miệng vẫn đang ngậm chặt hai đầu dây điện…

            Ngân ngấn nước mắt, mẹ anh kể tiếp:

- Mẹ biết tính bố con, làm cái gì là làm cho bằng được. Bố con biết mình bị thương quá nặng, nhưng trước khi chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ!

Vốn là người trầm tính, khi nghe xong, Hoài chẳng nói gì. Mẹ anh chỉ đọc được ý nghĩ qua ánh mắt của con.

Với tư chất thông minh và sự nỗ lực học tập không ngừng, mười hai năm học là mười hai năm anh đạt học sinh giỏi. Khi chuẩn bị thi đại học, do quan niệm “nhất Y, nhì Dược, tạm được Bách khoa”, bạn bè khuyên anh nên thi vào các trường đại học mà sau này dễ hái ra tiền. Nhưng ai cũng ngạc nhiên khi anh thi đỗ ở trường đại học “tạm được” với một ngành duy nhất: Bưu chính viễn thông – mặc dù đó không phải là ngành anh thật sự yêu thích.

*

            … Thế nhưng biển cả bình yên cũng có lúc xảy ra những cơn giông bão. Họ cũng có lúc giận hờn nhau vì những chuyện không đâu.

            Được khen thưởng cuối năm, bạn bè trong phòng kỹ thuật cùng rủ nhau đi nhậu và hát karaôkê. Biết được, Thanh lại giận hờn. Nhưng lần này Hoài nói gì Thanh cũng không hết giận. Thanh nghiêm nét mặt:

            - Em không thích những người đàn ông đi hát karaôkê ôm! Anh ôm cô ta -  một người anh không thương yêu và cô ta cũng chẳng yêu thương anh -  anh có cảm giác gì không? Em ghét anh và không muốn gặp anh nữa!

            Rồi cô quay mặt đi. Hoài lại phải nói rất nhiều. Anh thấy xấu hổ và ân hận đến cháy lòng khi nghĩ về cha, về những người đã ngã xuống. Những hy sinh thầm lặng và cao cả ấy đâu phải để đem lại những hưởng thụ tầm thường!

Đúng là anh và các bạn đã phung phí đồng tiền mồ hôi nước mắt một cách vô ích. Anh mong cô hãy bỏ qua chuyện đó cho anh.

            Trước những lời lẽ chân tình ấy, trái tim nhân hậu của cô không thể giận hờn lâu hơn được nữa. Cô lại khóc và chỉ đòi hỏi anh sự chung thủy, chân thật trong tình yêu, đừng làm việc gì để lương tâm mình cắn rứt…

            Họ lại cười đùa, lại nhìn nhau trìu mến, lại cùng kể cho nhau nghe những niềm vui nỗi buồn, hát những bài hát cùng yêu thích, nhắc đến những dự định cho tương lai…

             Đành rằng, trước khi quen nhau, mỗi người cũng đã có một mối tình, nhưng chỉ như cơn gió thoảng, ít có những vui buồn trở thành kỷ niệm sâu sắc để nhớ mãi trong đời!...

                                                                   *

            Thế mà bỗng dưng đêm nay, Thanh lại nói với anh những lời đau đớn! Anh lục tìm trong trí nhớ xem thử mình đã làm điều gì chạm đến tự ái và lòng tự trọng của Thanh. Anh cố gắng nói hết lời để cô hiểu anh. Rồi anh xẳng giọng:

            - Em thật là tàn nhẫn! Tại sao em lại cứ tự làm khổ mình và khổ cho anh nữa? Em đừng nghĩ đến câu nói ấy nghe!. Em hãy xóa ý nghĩ ấy trong một bộ nhớ em đi!

            Nhưng khuôn mặt Thanh vẫn đượm buồn.

            Lần đầu tiên họ chia tay nhau trong sự hững hờ, gượng gạo. Trên đường về, anh thật sự đau khổ. Bây giờ Hoài mới thấm thía câu hát của một tác giả nào đó “Đường vào tình yêu có trăm lần vui, có vạn lần buồn…”

*

            “Thời gian là thước đo, là “chất thử” chính xác nhất của tình yêu của con người”. Họ lại gặp nhau - cũng dưới ánh trăng thanh. Anh lại ôm người yêu vào lòng, thầm thì bên tai cô:

            - “Em nói em không hợp với anh. Em nói vậy chứ không phải vậy”. Trong thâm tâm em muốn nói với anh như thế, có đúng không?

            Thanh không trả lời. Cơn bão lòng dữ dội đã xóa sạch trong tâm hồn cô. Mắt cô âu yếm nhìn vào mắt anh, rồi cô nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi anh. Cử chỉ đáng yêu ấy giúp anh hiểu tất cả… Anh ôm chặt người yêu trong vòng tay như ngày nào! Thế mà…Hoài tưởng hạnh phúc đã tuột khỏi tầm tay anh rồi!.

            - Thanh ơi! Anh sẽ cố giữ để không mất em, để hạnh phúc không rời xa anh một lần nữa!

            Còn Thanh, cô áp mặt mình vào ngực anh, lòng ngập tràn hạnh phúc.

            Trên bầu trời, trăng mười bảy vẫn sáng vằng vặc, tỏa ánh sáng mát dịu xuống trần gian. Những vì sao lấp lánh phía trời xa. Gió biển vẫn lao xao, từng con sóng êm đềm vỗ bờ như hát mãi những khúc tình ca bất tận…

 

    II

            Vào một ngày đẹp trời, đám cưới giữa Hoài và Thanh được tổ chức. Giấc chiêm bao của Thanh năm nào giờ đây đã trở thành hiện thực. Cô dâu với chiếc áo trắng thanh khiết bước lên xe hoa, ai cũng trầm trồ; còn Hoài anh như từ giấc mơ đi ra. Trước mắt anh không còn là Thanh nữa mà là một nàng tiên hiền diệu và xinh đẹp tuyệt trần! Anh run run đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón tay Thanh. Đi bên cạnh Thanh và trước những lời chúc mừng tốt đẹp của bà con hai họ, bạn bè, của hàng xóm láng giềng, anh xúc động không nói thành lời. Một trong những ngày trọng đại nhất của cuộc đời đã mang lại cho anh niềm hạnh phúc tuyệt vời mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả được. Còn mẹ anh, bà cũng như ở trong mơ, ánh mắt của bà chỉ chăm chắm nhìn con trai, con dâu… mà lòng chứa chan bao yêu thương. Bất giác, bà nhìn ảnh chồng. Đôi mắt ông trong ngọn nến lung linh như đang cười…

*

            Một buổi chiều cuối năm. Thanh đi làm ca đêm. Hoài đi dự đám cưới của một người bạn thân.

            Lâu thật lâu, gặp bạn bè cũ, anh vui lắm! Anh mời bạn bè, bạn bè mời anh. Có lẽ vui quá , uống đã nhiều, anh vẫn chưa thấy say. Tàn tiệc, bạn bè lại rủ nhau đi hát…Anh không nhớ rõ đã đi chơi những đâu, và trong bao lâu; nhưng khuya lắm anh mới về tới nhà.

Ra mở cửa, mẹ anh cằn nhằn:

- Hoài! Con biết mấy giờ rồi không?Con làm gì mà bây giờ mới về?!.

            Không kịp trả lời những câu hỏi của mẹ, anh vào giường lăn ra ngủ như chết. Bà mẹ chỉ biết buông màn cho anh rồi vừa lắc đầu, vừa thở dài…

            Tám giờ sáng anh mới tỉnh dậy, đã thấy vợ ngồi ngay bên cạnh chẳng  nói chẳng rằng.

            Đợi anh đánh răng, rửa mặt xong, Thanh mới hỏi:

            - Tối qua, dự đám cưới xong, anh đi đâu?

            Ra vẻ tự nhiên, Hoài đáp:

- Ừ…, thì anh về nhà!...

- Anh về nhà?- Giọng Thanh trở nên gay gắt:

- Anh nói thật đi! Em biết anh đi đâu rồi!.

- Thì… bạn bè rủ anh đi uống… cà phê. Nhưng  chỉ uống cà phê thôi chứ làm gì đâu!.

            - Đến quán cà phê, anh có làm gì đâu!. Ai mà tin được!. Em rất buồn khi anh nói dối em “anh về nhà”. Anh có biết, em lo cho anh, em điện thoại cho mẹ hai lần; lần nào mẹ cũng nói anh chưa về! Sợ anh say, đi xe nguy hiểm, em sốt ruột quá, phải xin nghỉ một tiếng để đi tìm anh.Đêm khuya mưa gió lạnh buốt, mà anh cũng biết em đang bị cảm. Em lo cho anh, vậy mà trong lúc đó, anh lại ngồi với một người con gái khác!. Anh có nghĩ đến em đâu?. Sao anh không nhớ những lời anh đã nói? Sao anh bạc tình, bạc nghĩa với em như thế?

            Nói rồi Thanh ngồi bưng mặt khóc nức nở. Nghe Thanh nói, và bây giờ hoàn toàn tỉnh rượu, anh nhớ lại đêm qua mình đã vui quá đà  với bạn bè. Anh cùng các bạn đến một quán bia…! Thường ngày, anh hiền lành và  nhút nhát. Thế nhưng, vì sao “ ma chỉ lối, quỷ đưa đường”, anh đã đến những nơi không đáng đến? Anh hiểu rồi: rượu đã dẫn anh đi! Nhưng giờ đây, anh không thể đổ thừa cho rượu mà là do chính anh!.Anh  thanh minh:

            - Anh có lỗi,Thanh ơi!Em bỏ qua cho anh đi!Tại lúc đó anh say mà…    

            - Thôi đừng nói nữa! Tui với ông coi như hết nghĩa, hết tình!.

            Hoài sững sờ! Anh như nghe tiếng sét bên tai! Đây là mơ hay thực?. Từ khi yêu nhau, anh chưa nghe Thanh nói với anh những lời nặng nề như vậy. Lần đầu tiên, Thanh xưng “tôi” và gọi anh là “ông”!

            Còn Thanh ,cô khóc to hơn; chưa bao giờ cô buồn tủi và thất vọng như hôm nay. Tình yêu thương, niềm hi vọng… cô dành cho Hoài phút chốc như sụp đổ dưới chân mình…

            Hoài vẫn ngồi đó.Một nỗi buồn, nỗi hối hận dâng trào làm cổ anh uất nghẹn.Chẳng lẽ hạnh phúc mà hai người đã dày công vun đắp,nay sắp đổ vỡ rồi ư?.

            Mâm cơm chiều dọn vội.Từ ngày cưới, chưa bữa cơm nào không khí nặng nề đến vậy.

            - Thưa mẹ!- Thanh uể oải đứng dậy- Con hôm nay hơi mệt, xin phép mẹ!.

            Thanh bỏ vào phòng. Còn lại hai mẹ con, mẹ anh nghiêm nét mặt:

            - Con thấy chưa? Con là con ruột của mẹ, nhưng cứ như thế này, mẹ sẽ đứng về phía con dâu thôi! Con hư quá rồi đó! Con không nghĩ đến mẹ đến bố hay sao?

            Bị mẹ mắng. Hoài cúi đầu lí nhí:

            - Dạ con biết rồi mẹ ạ! Con sẽ…

            Tối đó ,hai người như hai thái cực. Thanh nằm quay mặt vào tường, lặng lẽ như chiếc bóng. Còn anh muốn làm lành, nhưng… Bao suy nghĩ càng làm trái tim anh thổn thức.

            Cuối năm, nhiệm vụ của anh phải thống kê những số  liệu chính xác để kịp báo cáo. Anh ngồi vào bàn, nhưng những con số cứ như nhảy múa trước mặt anh. Anh càng cố gắng tập trung, đầu óc lại càng để đâu đâu. Rồi bất chợt anh muốn giãi bày nỗi niềm riêng của mình bằng những vần thơ và tìm niềm an ủi trên trang giấy trắng. Hoài rất ít làm thơ và nếu có chỉ là những câu thơ nôm na, vụng về, nhưng với cảm xúc tuôn trào, với sự chân thật và sự ân hận đến tột cùng, anh đã viết những câu thơ như một nhà thơ thực sự:

Tôi chẳng trách người tôi trách tôi

Vì sao lại để giọt mưa rơi?

Vô tình lạc lối trong men rượu

Chỉ một ngày, ta mất nhau rồi?

*

 

Thức suốt đêm dài, anh giận anh

Vì ai tan vỡ mối duyên lành

Quá đà một phút mà đau xót

Sông nước bây giờ hết thắm xanh?!

*

 

Chẳng lẽ giờ đây ta mất nhau?

Hương trăng ngày cũ đã phai màu?

Con đường kỷ niệm đầy thương nhớ

Lặng lẽ đi- về trong nỗi đau?.

*

Đáng trách là anh, gã dại khờ

Con thuyền hạnh phúc đã neo bờ

Anh làm nổi sóng, thuyền phiêu dạt

Để mất thuyền rồi… bến ngẩn ngơ!

*

Trái tim nhân hậu để yêu thương

Hãy hiểu giùm anh lỡ lạc đường

Giấc mộng u buồn xin quên lãng

Trăng tròn, sóng nước …lại đưa hương!

            Rồi anh cẩn thận chép bài thơ vào một tờ giấy. Đọc đi đọc lại bài thơ, anh thấy mình chưa bao giờ làm thơ mà có nhiều câu buồn đến thế!

            Sáng hôm sau, Hoài dậy sớm. Trước khi đi làm anh nói với Thanh:

            -Thanh! Anh có điều muốn nói với em trong tờ giấy anh để trên bàn…

            Thanh thản nhiên:

- Có còn tình nghĩa gì nữa mà nói…

Hoài ngắt lời:

- Ừ! Chính vì em nghĩ như vậy nên em càng phải nên đọc… Tối về, mình sẽ cùng nói chuyện nghe em?

Cả ngày, tâm trạng anh lúc nào cũng chẳng yên.

Tối  đến, sau khi cơm nước xong, anh ngập ngừng:

- Em đã đọc bài thơ của anh chưa? Anh nghĩ nếu bài thơ không làm em xúc động, không tha lỗi cho anh thì anh không còn biết nói gì với em nữa! Đừng giận anh nữa nghen!

Rồi anh tiếp:

- Anh biết lỗi rồi! Anh hứa sẽ không làm em buồn như vậy nữa đâu! Hãy xem chuyện ấy như một giấc mơ buồn, nghe em!.

Thanh vẫn yên lặng nhưng khuôn mặt không còn lạnh lùng như trước. Đúng là bài thơ đã làm xúc động trái tim cô. Cô đã khóc thật nhiều. Nước mắt theo từng dòng chữ rửa sạch những giận hờn, khổ đau, buồn tủi trong lòng cô.

Nghe những lời như rót mật vào lòng, cô mỉm cười. Cũng như trước kia, cô lại đặt nụ hôn lên má anh, bàn tay nắm chặt tay anh.

Bây giờ thì Hoài đã hiểu…

Ánh nắng ban mai làm sáng rực cả căn phòng như nâng niu, ôm ấp, chở che hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ. Một tia nắng đậu trên trang giấy  Hoài  đặt trên bàn làm sáng lên bốn câu thơ kết thúc bài thơ, mà anh vừa thêm vào đêm qua.

Đã hiểu lòng nhau, hết giận hờn

Trái tim không thể mãi cô đơn

Qua cơn giông bão, trời xanh thắm

Sông- Nước- Trăng… càng trong sáng hơn!...

Tiếng chim ríu rít ngoài vườn làm Hoài và Thanh cùng thức giấc và không hiểu sao hai người cùng một lúc nhìn vào mặt nhau. Họ ngớ ra vài giây, rồi như hiểu ra, cùng cười ngặt nghẽo.

Thanh hai tay đánh thùm thụp vào vai Hoài:

- Chết này! Chết này! Ai biểu chọc quê… người ta!...

                                                            III

Có thể nói không ngoa rằng Hoài và Thanh đã sống những ngày đẹp nhất của tình nghĩa vợ chồng. Thanh vẫn đi làm ở công ty may. Nhất là những ngày giáp Tết và khi biết Thanh có mang, Hoài càng thương vợ hơn. Không ngày nào anh không tranh thủ thời gian đến đón vợ để Thanh khỏi một mình vất vả với gió mưa giá rét. Mẹ anh cũng thế. Bà náo nức đón đứa cháu nội đầu tiên trong đời bà, nên bà săn sóc lo lắng cho Thanh còn hơn cả con gái mình.

Đầu năm sau… một bé gái bụ bẫm, kháu khỉnh chào đời. Nó giống anh như đúc. Trong thâm tâm mẹ anh, bà mong có cháu trai để ẳm bồng. Nhưng bà vẫn vui vẻ nói với con trai và con dâu:

- “ Con gái giống cha, giàu ba cửa họ”. Cuộc đời của nó sau này sẽ giàu sang sung sướng cho mà xem!

            Còn Hoài, từ khi vợ sinh, anh càng chăm chút vợ con nhiều hơn. Anh làm việc không biết mệt mỏi để lo cho cả gia đình. Anh càng nghiêm khắc  với mình hơn sau “ sự cố” nhớ đời đã qua. Bây giờ, anh không còn la cà cùng bạn bè nữa. Anh cũng dự những cuộc vui với bạn bè nhưng không bao giờ quá chén …

             Ai cũng khen gia đình anh đúng là một gia đình hạnh phúc!.

                                                                        *

            Đó là ngày đám cưới một người bạn của Thanh. Thanh nói với anh:

            - Chiều nay, em chở con về dự đám cưới con Trúc. Mẹ con em ở lại, mai mới về nghe anh!.

            Anh gật đầu vui vẻ:

            -Ừ, em nhớ giữ ấm cho con…

            Buổi chiều, chỉ có hai mẹ con. Nhà vắng tiếng khóc cười quen thuộc của bé Nhã Trang, thật buồn!.

            Cơm nước xong, anh lấy xe đi dạo vòng vòng thị xã.Chợt nảy ra ý nghĩ “ Hay là đến đám cưới của Trúc thử xem sao?”. Nghĩ là làm, anh đến nhà Trúc khi tiệc cưới đang rôm rả. Anh không vào mà đứng nép ở một gốc cây. Hoài nhìn thấy vợ mình trong bộ sườn xám màu hồng rực rỡ, đang hát một bài hát thật hay. Nghe những tràng vỗ tay tán thưởng không dứt, anh thật tự hào!.

            Anh vẫn đứng đợi với ý định khi tiệc tan sẽ đón Thanh về thăm cha mẹ vợ. Kia rồi, vợ anh khoan thai bước ra cổng nhưng lại đang cười nói vui vẻ với một người đàn ông. Hai người cùng ra lấy xe và đi với nhau. Anh bỗng thắc mắc “ Sao Thanh không về nhà mà đi với một người đàn ông xa lạ?. Anh ta là ai?”.

            Rồi anh nổ máy cho xe vọt theo. Hai người đi xe thật chậm như đang đùa cợt anh. Còn anh bao suy nghĩ cứ rối tung trong đầu!.

            Đến thị xã, người đàn ông lạ mặt với Thanh rẽ vào một quán cà phê có cái tên khá ấn tượng: “ Vườn Hẹn Hò”!. Hai chiếc xe dựng phía ngoài cổng. Anh thấy tim mình nhói đau. Được!. Thế thì anh cũng vào để xem sự thể đến đâu!.

            Anh đợi một lúc, rồi như vô tình cho xe vào sân nhưng lại cố ý dựng sát bên cạnh  xe Thanh. Anh bước vào quán, lặng lẽ quan sát. Hoài chọn và ngồi vào chiếc bàn còn trống. Cách đó không xa, trong ánh đèn mờ ảo, anh thoáng thấy hai người trò chuyện có vẻ tâm đắc lắm. Thanh với chiếc mũ len trắng, mái tóc dài… anh không thể nhầm lẫn được!.

            Hoài mỉm cười chua chát. Anh gọi một tách trà Lipton, vừa nhâm nhi vừa hút liền ba điếu thuốc - điều anh chưa làm bao giờ!. Anh thả những vòng khói thuốc vào bóng đêm và nhìn lên bầu trời đầy ánh trăng. Trăng mười hai đang ở trên đỉnh đầu. Anh chăm chắm nhìn vầng trăng đang treo lơ lửng. Cũng thật lạ, năm nay thời tiết bất thường, suốt hơn hai tháng qua, liên tục những cơn mưa dai dẳng. vậy mà hôm nay, lần đầu tiên anh mới thấy trăng sáng và đẹp như thế!. Hoài lại ngước nhìn vầng trăng khuyết - không, đúng hơn là vầng trăng chưa tròn. Sau mặt kính thủy tinh, trăng vẫn trong xanh. Thanh ơi, ánh trăng không biết lừa dối, vậy mà sao em đã vội nhạt nhòa?.

            Ba điếu thuốc đã cháy hết, tách trà cũng đã cạn, bình nước không còn một giọt nào. Chắc cả hai đều không biết sự hiện diện “bất đắc dĩ” của anh ở quán cà phê vắng vẻ  này. Họ vẫn trò chuyện say sưa, đâu có nghe lời một bài hát vang lên từ chiếc ampli bên cạnh “Sao em đành dối gian anh, hỡi người?”?.

            Hoài nhìn đồng hồ. Đã hơn mười giờ đêm… Tim anh như tan ra từng mảnh… Thanh - người vợ thủy chung của anh, mà như vậy đó ư?

         Chợt hai người đứng lên. Hoài vội quay mặt đi. Thanh đi sát chỗ anh ngồi mà cô không hề hay biết. Họ đi bên nhau, người đàn ông khoát tay lên vai Thanh!. Anh giận tím ruột. Anh muốn chạy ngay đến trước mặt họ, ít nhất cũng tát vào mặt Thanh và tên đàn ông đốn mạt kia mấy bạt tai cho hả giận!. Nhưng rồi anh ghìm ngay lại. Làm thế thì được gì kia chứ!. Xấu chả thì nem có tốt gì?

            Hoài lại cười mà môi thì méo xệch. Không biết sương đêm hay nước mắt đang làm ướt nhòe mắt anh ?.

            Hai người chạy xe thật nhanh . Anh cũng phóng theo và giữ một khoảng cách cần thiết . Hai chiếc xe cùng quay về hướng nhà Thanh . Ôi , đây là con đường đầy kỉ niệm giữa  anh và cô !. Thế mà đêm nay cũng dưới ánh trăng yên bình , Thanh lại đi chung đường với một đàn ông khác ! Anh nhớ lại lúc Thanh giận anh , anh đã viết cho cô những câu thơ buồn não lòng:

                                                Con đường kỉ niệm đầy thương nhớ

                                               Lặng lẽ đi-về trong nỗi đau !

             Đó chỉ là tưởng tượng mà thôi , thế mà oái oăm thay , nó đang trở thành sự thật cay đắng ngay trước mặt anh ! Anh lắc đầu chua chát nhớ đến hai câu thơ của Thanh :

                                                  Con đường đầy kỉ niệm

                                             Sao anh đành vội quên ?

             Anh đã vội quên hay em đang vội quên , hả Thanh ?

            Càng nghĩ anh càng đau đớn vì mình thực sự trở thành kẻ bị lừa dối , là người chồng bị vợ cắm sừng !. Anh nhớ có lần tình cờ đọc bài báo đề cập về một hiện tượng xã hội hiện nay mà tác giả gọi là “ ngoại tình công sở” . Chẳng lẽ Thanh và người đàn ông kia cũng là một trường hợp ?. Anh thấy mình hụt hẫng đến tận cùng !.

            Lẵng lặng anh cho xe chạy chầm chậm phía sau.

            Còn anh cũng lặng lẽ  quay về  mà tâm hồn như tê dại .Ngày mai …Thanh về , sẽ lại vồn vã với anh như một người vợ hiền , sẽ chăm sóc mẹ anh như một nàng dâu thảo. Có trớ trêu không, có mỉa mai không ???.

            Vầng trăng kia vẫn tỏa ánh sáng dịu dàng , nhưng hương trăng có còn thơm ngát như xưa ?. Anh phải làm gì đây? Im lặng chịu đựng hay làm cho ra lẽ?. Nếu im lặng ,điều gì sẽ tiếp tục xảy ra ? Còn làm cho ra chuyện,những gì sẽ đến ? Còn mẹ anh ,còn đứa con bé bỏng của anh …Không! Anh không muốn phá vỡ mái ấm gia đình mà anh đã đổ bao nhiểu mồ hôi nước mắt mới xây dựng được! Anh tiếc là tại sao không xuất hiện đúng lúc để cả hai thấy sự trơ trẽn của họ ? Hay là đợi lúc nào vợ chồng vui vẻ anh sẽ nói cho Thanh biết tất cả ?. Nhưng rồi Thanh sẽ thế nào khi tình yêu của cô đã chia năm sẻ bảy? …Lòng anh rối như tơ vò!.

                                                                   IV

            Thanh khóc sướt mướt trong vòng tay bao dung của Hoài . Nước mắt của sự hối hận và tủi hờn ướt đẫm chiếc áo trắng anh đang mặc . Anh ôm Thanh vào lòng với sự chở che và thương cảm . Mắt Hoài ráo hoảnh nhưng anh đang khóc trong lòng ; khóc cho sự lầm lỡ của vợ và sự vô tâm của mình để đưa đến cơ sự cay đắng này!.

             Khốn nạn ! Thằng đàn ông đã hèn hạ bỏ chạy để lại Thanh xoay trở với người đàn bà đang nổi cơn ghen . Mà thằng đàn ông đốn mạt ấy là ai ? Đúng như linh cảm của Hoài , hắn không phải là hạng người vô học mà là một thằng hoạt động nghệ thuật khá nổi tiếng ở địa phương , có những tác phẩm đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng công chúng.

            Anh oán hận thằng đàn ông đê tiện ấy bao nhiêu lại thương vợ bấy nhiêu . Anh nhắm mắt lại để cố quên, nhưng hình ảnh Thanh đầu tóc rủ rượi, đôi chân trần và khuôn mặt hoảng hốt kêu cứu giữa đêm tối cứ hiện lên như vết dao cứa vào lòng đau buốt !

            Đôi mắt Thanh sưng húp . Nước mắt cô cứ theo nỗi đau đớn tuôn trào  càng làm cho lòng anh tê tái để anh càng thấm thía thêm một trong nỗi đau lớn nhất của cuộc đời mình .  Lần thứ hai , anh lại day dứt với câu hỏi “ mình phải làm sao đây?” khi Thanh sụp dưới chân anh, giọng nói nghẹn ngào trong nước mắt:

- Anh ơi ! Em có tội với anh ! Xin hãy tha thứ cho em!...

Lúc đầu khi nghe tin dữ ,anh tím cả ruột gan với cảm giác có một cái gì đó đang vỡ tan ra từng mảnh. Nhưng rồi những dòng nước mắt và sự hối hận chân thành đến tội nghiệp của vợ khiến cho trái tim như đã đóng băng của Hoài dần ấm lại .

            Đợi Thanh thiếp đi , anh  bước ra sân. Cũng lại một mùa trăng . Nhưng đêm nay, trước mắt anh là một vầng trăng đang khóc , úa tàn và nhợt nhạt . Anh chăm chắm nhìn vầng trăng thượng huyền . Bao nhiêu kỷ niệm cũ bỗng ùa về . Một làn gió mùa hè mát rượi như xoa dịu nỗi đau đớn ngổn ngang trong lòng anh . Hoài ơi !  Trên đời này ai lại không có những lỗi lầm. Và ngay cả mày nữa, trong chuyện này, mày cũng là người có lỗi. Phải chi mày kiên quyết và dứt khoát trong buổi tối hôm đó thì làm gì nên nổi !

            Đúng rồi! Anh cũng là người đáng trách!

            Hoài giật mình quay lại khi một bàn tay nhẹ nhàng đặt trên vai anh. Mẹ anh đứng sau lưng từ lúc nào. Giọng bà chùng xuống:

            - Hoài! Mấy hôm nay vợ chồng con cố tình giấu mẹ điều gì phải không? Mẹ biết hết rồi! Mẹ biết lắm những lỗi lầm của vợ con. Nhưng mẹ cũng là phụ nữ . Cuộc đời của mẹ cũng đã quá nhiều cơ cực, thiếu thốn quá nhiều tình cảm. Con đừng làm mẹ và con gái con khổ thêm, có được không? Sống bao nhiêu năm nay, mẹ biết nó là người tốt, nhưng chỉ vì một lúc nông nổi…Mẹ thấy vợ con nó cũng đau đớn và ân hận nhiều lắm. Còn con cũng nghiêm khắc nhìn lại mình đi ! Ông bà mình nói “ đánh kẻ chạy đi, chứ ai đánh người chạy lại”, “chém đằng sống, chứ không ai chém đằng lưỡi”. Con hãy tha thứ cho vợ con đi!

            Hoài chăm chú lắng nghe từng lời nói của mẹ với niềm biết ơn vô hạn. Anh nghĩ khi biết chuyện của Thanh, mẹ anh sẽ vô cùng phẫn nộ, sẽ chì chiết anh, sẽ chửi mắng Thanh bằng những lời lẽ nặng nề. Nhưng không, trái tim nhân ái của người mẹ đã an ủi anh, đã góp phần hàn gắn cho hạnh phúc của vợ chồng anh. Anh ứa nước mắt khóc, hai tay nắm chặt bàn tay nhăn nheo của mẹ…

***

            Thanh thiếp đi nhưng rồi giật mình tỉnh dậy. Hai hố mắt thâm quầng nhìn trân trân lên đỉnh màn. Cô lại nghe cay cay nơi sống mũi và nước mắt lại chực trào ra. Mỗi  ngày trôi qua đối với cô là một cơn ác mộng. Cô xấu hổ đến tột cùng và có lúc nghĩ đến cái chết. Chỉ có cái chết mới chấm dứt nỗi đớn đau, nhục nhã ê chề trong cõi lòng cô. Chỉ có cái chết mới xóa đi những vết nhơ tội lỗi mà cô đã gây ra, và chỉ có cái chết mới là sự “ trả thù”thằng đàn ông đểu cáng kia...Nhưng rồi nhìn bé Nhã Trang với những bước đi chập chững, nghe tiếng con bi bô tập nói “Ba…ba…, Má…má…” và tiếng cười giòn tan, hồn nhiên của con, nhìn dáng đi khắc khổ đầy vẻ chịu đựng của chồng, ý nghĩ dại dột ấy tan biến tự lúc nào.

            Thanh vội lén lau nước mắt khi nghe tiếng chân nhẹ nhàng của chồng bước vào phòng. Cô giả vờ như đang ngủ say.

            -Thanh ! Em dậy đi; nghe anh nói cái này…Anh biết em khờ dại, nông nổi mới hành động như vậy. Anh không có trách em nữa đâu! Thanh ơi! Em nghe anh nói không! Anh và mẹ tha thứ cho em rồi! Anh không muốn mất em đâu! Anh chỉ mong gia đình mình luôn hạnh phúc, vợ chồng mình luôn yêu thương nhau…

            Trời ơi! Giọng nói của Hoài vẫn  thiết tha ngọt ngào như lúc mới yêu nhau. Có một người chồng cao thượng và vị tha như thế, có bà mẹ chồng độ lượng như thế, còn mong ước nào hơn? Thế mà tại sao Thanh lại vội chà đạp, tự chôn vùi hạnh phúc mà mình đang có!?.

            Cô ngồi bật dậy rồi ôm chầm lấy chồng. Nước mắt lại chảy ra không cầm được. Bây giờ, cô phải khóc thật nhiều vì đó là nhũng giọt nước mắt hạnh phúc mà Hoài đã một lần nữa mang lại cho cô. Trong lòng Thanh, một suy nghĩ mới đã sang trang.

Cô sẽ sống tốt hơn để mọi người thấy đúng bản chất của cô. Búa rìu dư luận, những lời ong tiếng ve có còn giá trị gì khi cô biết đứng lên và bước đi vững vàng hơn sau khi đã vấp ngã!.

            Còn Hoài, anh cũng xúc động không kém. Anh chợt nhớ một câu nói của nhà văn Nam Cao “Người mạnh là người biết nâng người khác trên đôi vai của mình” Ừ, anh là người chủ - dù chỉ là người chủ của một gia đình nhỏ bé. Từ bây giờ, anh sẽ gìn giữ gia đình, trở thành một pháo đài vững chắc, không để những luồng gió ô uế làm “ngộ độc “gia đình anh. Dòng máu của người cha thân yêu đang chảy trong huyết quản sẽ giúp anh làm được như thế!

*

            Trăng đã lặn rồi . Hoài và Thanh lại nhìn nhau , ánh mắt chan chứa tình yêu thương như thuở ban đầu. Giọng Hoài thoảng như làn gió nhẹ: “Hôm nay trăng lặn là để ngày mai vầng trăng kia tròn và đẹp hơn, phải không em?”…

                                                                                                   

   Quảng Ngãi,  tháng 7 - 2009

                                                                                Nha Trang, tháng 8 - 2009

                                                                                                            

Nguồn tin : HUỲNH VÂN HÀ
 
   Các tin cùng mục :
   Sống giữa tình thương
   ĐƯỜNG THỦY CHUNG
   NƠI ĐẾN
   CỎ BA LÁ
   XÚC CẢM
   CẢM GIÁC TRONG CẢM GIÁC
   CẢM XÚC TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
    DẪU...
   BIỂN NHA TRANG VÀ NGHĨA TÌNH BÈ BẠN
   CẢM XÚC DƯỚI CHÂN THÁP BÀ
   CHƯƠNG TRÌNH GIỚI THIỆU TÁC GIẢ - TÁC PHẨM
   BÔNG HỒNG TRẮNG
   Người gieo hạt cho đời!
   BAO GIỜ EM CÓ CHỒNG ?
   Giới thiệu tập thơ "Gieo hạt", tác giả Thầy Huỳnh Vân Hà
   Thơ Thầy Huỳnh Vân Hà trên Chương trình Phát thanh sáng 24/6/2012 - Đài Phát thanh truyền hình Quảng Ngãi
   Thi Nhân Huỳnh Vân Hà
   Chùm thơ Huỳnh Vân Hà
   Vì sao lá bàng rơi
   CẢM NGHĨ ĐÊM CUỐI NĂM
 
Bản quyền thuộc Hội Cựu Học sinh 87 Tư Nghĩa
Mọi thông tin phản hồi xin gởi về : cuuhocsinh87tunghia@gmail.com hoặc tunghia87@gmail.com