Thứ năm, 30/05/2024 Kính chào quý khách đến với website của HỘI CỰU HỌC SINH 87TƯNGHĨA.
  Tìm kiếm :    
                   Đăng nhập
              MENU
              VĂN THƠ
 
              LIÊN KẾT WEB
UBND Tỉnh Quảng Ngãi
Diễn đàn Nghĩa Trung
Trường THPT Trần Quốc Tuấn
HÌNH ẢNH HOẠT ĐỘNG
              TRUY CẬP
              THƠ HUỲNH VÂN HÀ
 
     Thơ Trương Quang Thọ 14:34 21/02/2013 [1333]
 
        

                Tiểu sử Tác giả

Trương Quang Thọ

Sinh ngày 16-03-1957

Tịnh Đông, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi

Nguyên là sĩ quan quân y

Hiện công tác tại BV Sơn Tịnh, Quảng Ngãi

ĐT: 01678060617

*Tác phẩm đã in:

+In riêng:

        Lỗi hẹn – NXB Văn Hóa Văn Nghệ

        Cho cả ngày mai – NXB Lao Động

        Bến xưa – NXB Văn Học

+In chung:

        Muôn Dặm Tình Quê

        Hương Thơ Quảng Ngãi – NXB Văn Học

        Chắp cánh ước mơ – NXB Văn học

        Chút tình gửi lại

+Sắp in:

        Tình thơ Miệt Vườn.

 

 

 

 

 Lời tác giả

Trải qua bốn mươi năm công tác, có mười lăm năm mặc sắc phục nhà binh. Tôi vốn là sĩ quan quân y. Sở trường cầm y dụng cụ nha khoa. Suốt ngày va chạm với kim khí loảng xoảng trong phòng thủ thuật ở bệnh viện…Cũng may mắn trải qua những tháng năm sóng gió chiến trường quân thù chỉ gửi tặng tôi những vết thương xoàng 33% trên cơ thể.

Một chút năng khiếu cộng với niềm đam mê văn học, nỗi khát khao đến cháy lòng tôi viết liền mạch đến bốn tập thơ đủ thể loại. Với suy nghĩ viết để thử sức mình và để thỏa thích niềm đam mê. Bạn bè đến nhà thăm chơi sau những giờ ở bệnh viện về; thấy tôi cứ loay hoay ngồi viết đã nói đùa:” Cậu còn có nghề tay trái”

Không dám đâu, nếu nói là nghề thì anh phải làm ra sản phẩm để mưu sinh. Thơ là sản phẩm khó tiêu nhất trong văn hóa đọc thời kinh tế thị trường hiện nay.”Miệt Vườn” là tập thứ tư thơ Trương Quang Thọ. Đang chuẩn bị hoàn tất hồ sơ để khai sinh ra đứa con thứ của mình.

Hẹn vào một ngày lành “cháu” sẽ chào đời-đến với các bạn; đón nhận và bình phẩm cho vui nhé.

Xin chào thân ái!

                                                        Tác giả

 

  Họp mặt

Mừng ngày họp mặt hôm nay

Để thương để nhớ những ngày hôm qua

Sông Trường, nước Mỹ, nước Oa

Về làng Xã Đốc, bỏ Tà Vi xanh

Bỏ cả trà Gùi sông Tranh

Ta về tập kết Thăng Bình 75

               ***

Mới đó gần bốn chục năm

Mái đầu nay đã hoa râm cả rồi

Nhớ những lán trại xa xôi

Núi rừng xanh thẳm một thời chiến chinh

              ***

Bây giờ sống giữa thời bình

Anh em tay bắt mặt mừng với nhau

Hợp quầng kẻ trước người sau

Ân cần tri kĩ của thời áo xanh

Bên nhau thân mật chân thành

Tiếc hoài những chị những anh không còn

Nước chảy rêu đá cũng mòn

Hôm nay họp mặt bàn tròn vắng nhau

            ***

Bây giờ và mãi ngàn sau

Anh em ta mãi coi nhau một nhà

Vầng thơ em chép hôm qua

Xin trao anh chị làm quà tặng nhau



Lỗi một cung đàn

 

Thì thôi đàn dứt ngân nga

Chỉ còn thân gỗ tường nhà treo chơi

Thôi đừng ngần ngại em ơi

Hết lời ca hát vọng lời tri ân

Không thành cũng hóa bạn thân

Đừng nên ngoảnh mặt kẻ gần người xa

Ngày kia ngoài bãi tha ma

Dẫu quen hay lạ đều là bạn thân

Trọn lời tri kĩ tri ân

Nhắc nhau mãi mãi bạn thân trong đời.


Từ biệt chú tôi

 

Thế là đã trút hơi rồi

Chú tôi về lại chân trời xa xăm

Còn đâu những tháng những năm

Trèo đèo lội suối ăn nằm rẻo cao

Thôi thì tuổi cũng đã cao

Chú tôi còn phải đi vào cõi xưa

Mới vừa như giấc ngủ trưa

Chú cháu tâm sự đã thừa mười năm

               ***

Chú đi về cõi vĩnh hằng

Còn đâu ngày tháng nhọc nhằn âu lo

Nhớ xưa lặn lội than cò

Việc nhà việc nước âu lo cả đời

Ngậm ngùi thương quá chú ơi

Bao lời tâm huyết trọn đời không quên

 

 

Màu nhớ

 

Ta về đây trọ vai nhau

Để mà tìm lại sắc màu thương yêu

Vàng vặt trong ánh nắng chiều

Hoàng hôn buông tím dấu yêu thuở nào

Gợn sóng vòng vòng mặt ao

Đóa hồng hương ngát trúc đào trước sân

Cúc cu giọng quá quen thân

Là con chim đất ái ân sau vườn

À ơi âm điệu thân thương

Tiếng ru của mẹ áo hường em tôi

Bỗng đâu vọng tiếng: “Bà ơi!”

Tiếng nghe âm ấm vọng lời cha tôi

Tất cả sắc màu em ơi

Đi vào nỗi nhớ cả đời không quên.

 

Lối cũ nhà em

Bay bay mưa bụi quá chiều

Đường quê vắng bóng em yêu thuở nào

Hàng me khóm trúc bờ ao

Áo hường xưa đứng nơi nào hỡi em

Mưa lâu mái tóc ướt mềm

Tìm hoài lối cũ nhà em mất rồi

Tiếc sao ngày ấy em ơi

Tìm nhau góc bể chân trời nào đây

 

 

 

Gọi mãi tên em

 

Anh thầm gọi mãi em yêu

Vòng tay nương nhẹ vai xiêu thuở nào

Bây giờ xanh ngắt trời cao

Bao nhiêu kỉ niệm bay vào không trung

Nơi đây còn ấm một vùng

Một vùng hơi thở phập phồng ngực em.

  

  Cô quạnh

 

Bây giờ về với hương quê

Mơn man sóng lúa tứ bề lo toan

Việc cày, việc cấy, việc làng …

Dồn đôi vai nhỏ nông trang quê nhà

Hương đồng cỏ nội quê ta

Chỉ còn lũ trẻ ê a quanh làng

Trai thanh nữ tú sang ngang

Hướng về thành thị vào Nam cả rồi

Cha già chăm mẹ cút côi

Dòng thời gian chảy chao ôi nỗi buồn

 

Nhớ gì không em

Tháng năm gắn bó quê ta

Vườn rau, ao cá, nếp nhà thuở xưa

Gió thoảng rung nhẹ lá dừa

Bờ tre bến nước đò xưa tuổi hồng

Em về bên ấy nhớ không

Giậu mồng tơi đỏ, khóm hồng trước sân

Sáng đêm vằng vặc ánh trăng

Vui đùa dưới bóng chị Hằng hôm nao

Vắng em vắng cả trăng sao

Những kỉ niệm ấy tràn vào giấc mơ

Anh về chép lại vầng thơ

Niềm thương nỗi nhớ bến bờ hương quê

 

  

Miệt vườn thơ tôi

 

Mình yêu và quí miệt vườn

Thơ văn cũng chỉ thường thường mà thôi

Miệt vườn gắn bó đời tôi

Giọt mồ hôi mặn tự đời cha ông

Mồ hôi lăn trên má hồng

Cay cay mi mắt lượn vòng môi em

Bờ môi rựng đỏ như nem

Tôi thương vợ nhỏ quê em chốn này

Hương đồng cỏ nội nơi đây

Ru em giọng hát bay bay lưng trời

Tuổi hồng đẹp quá ai ơi

Cũng tự tấm bé chân trời quê hương.

 

 

Niềm vui

 

Niềm vui của tôi

Là viết

Viết

Để rồi một ngày kia

Không còn nuối tiếc

Bạn hỏi mình

Còn viết được nữa không?

Dù được

Hay không

Tôi cũng bằng lòng

Bởi

Những tháng ngày

Đâu có uổng công

Dù kết cục

Bằng không

Thì cũng thú

Viết

Đâu để tính công.

 

 

 

 

Niềm tin

Nẻo đường trần

“Vạn người quen

Có mấy người thân”

Cũng tốt rồi

Chỉ còn một

Và chỉ một mà thôi

Nẻo đường trần

Bèo dạt

Mây trôi

Khắp tu viện

Toàn những kẻ

Mồ côi…

Chúa trên trời

Thương

Mảnh tình đơn côi.

Vai gầy

Nghĩ về cha mẹ mà thương

Tháng năm dãi nắng dầm sương quê nhà

Sáng chiều dưa muối với cà

Lâu lâu cá bống sông Trà vài con

Tiều phu hái củi trèo non

Hầm than chín đỏ như son tuổi hồng

Mồ hôi mặn chát ròng ròng

Của cha tôi đổ lưng còng thuở xưa

Chiều về bưng bát canh cua

Mẹ tôi vừa bắt ruộng chua ruộng phèn

Tối mò gặt lúa sáng trăng

Cả đời cha mẹ nặng oằn đôi vai.

 

Lời thu

 

Tiếng thu nghe đã bồi hồi

Xạt xào dưới lá chao ôi khô giòn

Ngoại già nhắc nhở cháu con

Quanh vườn lá rụng mầm non nảy chồi.

 

 

Nhăn nheo mặt hồ

 

Trời xanh vắng cả mây cao

Mặt hồ thăm thẳm một màu trong veo

Bỗng dưng chiếc lá bay vèo

Xoay tròn rụng xuống nhăn nheo mặt hồ.

 

 

     Alô!...

 

Tôi vừa nhắc máy

Alô!

Vọng trong tiếng ấy

Rồ rồ…

Lặng câm

Alô!

Tôi gọi

Lặng tăm…

Đầu đường

Tai nạn giao thông

Alô lúc nãy

Tưởng nhầm đường dây

Hóa ra

Anh bạn tôi đây

Vết thương nặng quá

Lặng ngay giữa đường

Ngậm ngùi

Ngậm ngùi mãi

Mà thương

Ai ơi

Hãy nhớ

Đường trường rủi ro.

 

 

    Dấu chân

 

Cũng từng lội suối qua bưng

Dấu chân dép lốp bụi trần năm xưa

Đã từng dãi nắng dầm mưa

Chiến khu rừng núi thuở xưa thôi mà

Bốn mươi năm chửa phôi pha

Mái đầu nay đã nở hoa cả rồi

Bạn bè xưa của tôi ơi

Mà nay gặp lại da mồi hom hem

Bấy giờ tôi chỉ là em

Đứa em bé bỏng chị em hay đùa

“Cu tủn mò ốc bắt cua

Theo anh theo chị… thắng thua nỗi gì?

Rừng sâu chỉ lắm khoai mì

“Thiếu nhi” như cậu thấy gì vui đâu?

Non cao rừng thẳm một màu

Một màu của lá một màu rong rêu

Thế đó mà vẫn cứ yêu

Bây giờ điểm lại bao điều khó tin

Tai mèo vách đá chênh vênh

Xà Lò, Nước Biết, Bình Minh… ngút ngàn

Vượt lũ thoát nạn sông Tang

Những đêm giá buốt sông Giang cô tình

Núi rừng hùng vĩ đẹp xinh

Nhiều o sơn nữ tỏ tình hoang sơ

Khát khao dòng suối mộng mơ

Hữu tình ngây ngất đôi bờ sông Tranh

Ai về nhắn chị cùng anh

Vườn cam Hai Mạnh ngọt lành như xưa

Núi rừng giờ vẫn nắng mưa

Khai hoang vỡ hóa vẫn chừa vườn cam

Bạn về huyện Bắc, huyện Nam

Thăm Trà Mi cũ danh lam nơi này

Vì Dân-ông lão bậc thầy

Tự tay xây dựng nơi đây bảo tàng

Lão ông yêu quí hơn vàng

Một lòng theo Bác muôn vàn kính yêu

Ông lão làm thơ, vịnh Kiều

Nói rằng ông vẫn mến yêu chốn này

Bây giờ rừng núi nhớ ai

Riêng tôi vẫn nhớ nơi này dấu chân.

*Tử Vì Dân: Nguyên tiểu đoàn trưởng D3

*Hai Mạnh: Nguyên tư lệnh trưởng QK 5

 

 Đợi anh

Không về cũng chẳng sao đâu

Lấm lem bụi khói chiến hào em ơi

Thương em nặng hạt mưa rơi

Tầm xuân chín rộ nụ cười em tôi

Thương em quê mẹ mình thôi

Hẹn ngày tan giặc chung đôi cùng về

Mình về thăm mẹ thăm quê

Em gắng đợi nhé mai về cùng anh

Quê hương chùm khế ngọt lành

Bước chân tập tễnh, vai anh đã sờn

Mưa rừng gió núi Trường Sơn

Dưới tầm bom đạn rách sờn hai vai

Đâu đây sực nức hoa nhài

Mùi hương suối tóc, bờ vai thuở nào

Anh thương bạn cũ chiến hào

Những đêm thức trắng đếm sao trên trời

Mình còn hạnh phúc em ơi

Bạn anh nằm lại tận nơi chiến trường

Nghĩ về bọn nó mà thương

Thôn quê thấp thỏm áo hường trông mong.

 

 

Quán gió vần thơ

Nụ cười gửi giá bao nhiêu

Cho anh hầu cả bữa chiều hôm nay

Nụ cười quán gió heo may

Theo anh hết cả chuỗi ngày mai sau

Biết đâu kiếp trước hẹn nhau

Để không lỗi nhịp nỗi sầu riêng ai

“Một mai ai chớ bỏ ai”

Gió đưa anh đến chốn này quán em

Mưa rơi tí tách bên thềm

Se se gió núi mà em hững hờ

Chuyện tình như một giấc mơ

Vần thơ bỏ ngỏ tự giờ đó thôi

Sao anh đùa mãi không thôi

Lâu rồi em vẫn… mồ côi một mình

Mưa rơi gõ nhịp cầu tình

Nụ cười duyên ấy chung tình lứa đôi

Vần thơ chép vội em ơi

Nơi đây tháng đợi ngày chờ cùng em.

 

Kỉ niệm khó quên

Giữa đông trời đổ mưa sa

Buồn vui lẫn với ngày qua hiện về

Vết thương cũ còn buốt tê

Nhớ những kỉ niệm sơn khê hãi hùng

Khởi đầu chỉ đến Bung Lung

Chiến trường phát triển khắp vùng mở ra

Có thằng nằm lại bến phà

Mường Mun nước bạn tuy xa mà gần

Có đứa về lại Stung Treng

Có thằng Bản Khẻm có thằng Bản Beo

Buồn vui kể xiết bao nhiêu

Bao nhiêu cũng thiếu bao nhiêu chẳng thừa

Chuyện vừa như mới ban trưa

Câu chuyện vừa mới đã thừa mười năm

Những hôm mồng một, ngày rằm

Âm thầm viếng bạn hương trầm thơm thơm

Bây giờ mảnh áo chén cơm

Cả nhà no ấm vẫn thơm bạn đường

Nghĩ về chúng nó mà thương

Quê nhà mẹ đợi nắm xương cha chờ

 

 

Nhớ Trương Định

Bạn về nhớ ghé thăm Ông

Đền thờ Trương Định Tư Cung quê nhà

Anh hùng dân tộc theo cha

Vào Nam trấn ải gọi là Gò Công

Quan dân kiên quyết một lòng

Bình Tây mong được non sông thái hòa

Sử xanh ghi dấu ông cha

Anh hùng áo vải quê nhà Tư Cung

 

 

  Kí ức học trò

Ước mơ gánh tuổi học trò

Tuổi xanh mơn mởn cánh cò vươn xa

Tan trường tà áo thước tha

Đợi nhau ngoài cổng chiều tà đón em

Gió vươn suối tóc mượt mềm

Vắt ngang gò má, vai em dịu hiền

Tuổi hồng ngả nón nghiêng nghiêng

Trông em đẹp tựa cô tiên giáng trần

Tuổi hồng như đóa phù vân

Mới hôm nào đó vừa gần vừa xa

Yêu sao cái tuổi ngọc ngà

Giờ xa đến mấy trong ta vẫn gần

  

Mời bạn

 

Rượu này tôi mời bạn

Can chi phải luận bàn

Có say đợi đến sáng

Rượu ngon ta uống tràn.

 

 

 

 Sóng thầm

 

Vẫn biết tình phai nhạt

Vẫn không sao làm khác

Nghĩa tình gửi tháng năm

Sóng lòng anh dào dạt

Tháng ngày vỗ âm thầm

Tiếc thương mãi ngàn năm

Cứ mong ta đã nhầm

Ánh sáng cuối đường hầm

 

 

 

  Cũng thế thôi

            (Họa thơ MK)

 

Yêu sao cái nhớ vỡ òa

Vỡ tan như thế lại hòa vào nhau

Vẫn là trắc trở ban đầu

Từ trang thơ nhỏ có nhau lâu rồi

Muộn mằn chi hỡ em ơi

Nối vòng tay lớn dong chơi cõi trần

Hợp quầng bao đóa phù vân

Xa lòng nối lại để lòng nhẹ không

Cưu mang luôn kiếp má hồng

Yêu nhau trong mộng đèo bòng tơ vươn

Bỏ qua những chuyện đời thường

Để yêu để quí con đường thi ca.

 

 

      

Tặng Trương Quang Thọ

                                          LÊ TIẾN

 

Quí trọng tâm thành cháu tặng thơ

Ngoài sân hiu hắc bóng trăng mờ

Say sưa câu chuyện tình vương ý

Ngẫm nghĩ đạo đời nhện vướng tơ

“CHO CẢ NGÀY MAI”* đầy ước vọng

Sống vui năm tháng thỏa mong chờ

NIỀM TÂY** sung sướng mây man mác

BẠCH ĐẠO*** xuân về ngập bến mơ.

                      

                      

                       *tên tập thơ

                       **nỗi niềm tâm tư tình cảm riêng

                       ***con đường trăng đi

 

 

 

 

 

 

 

 

        Lỗi hẹn

 

Hương sắc nào, cũng tàn phai

Rồi năm tháng ấy tìm hoài chẳng ra

Mới hôm nào hẳn đâu xa

Em vừa mười sáu mượt mà trăng thanh

Cái ngày chỉ có em anh

Như tranh Ngoạn Ngọc như cành hoa lê

Mẹ cha dự định đủ bề

Sớm hôm rồi cũng yên bề với nhau

Thế mà đã lỡ nhịp cầu

Sông sâu cách trở bạc đầu bến xưa.

 

  Một chút tình

 

Quý nhau một chút tình người

Phòng khi cơ nhỡ ngoài đời gặp nhau

Danh hư nào đã biết đâu

Tình thâm giữ lấy trước sau vẹn tròn

Tình đời hai chữ vàng son

Thâm tình hai chữ đời còn khắc ghi

Cõi đời có lúc thạnh suy

Thạnh thời giữ lấy kẻo khi phai tàn

Nào ai giữ mãi hồng nhan

Chữ tài khéo cũng bẽ bàng đó thôi

Sông Thương bên lở bên bồi

Sóng đời tự thuở nằm nôi ấy mà

Vui buồn nào phải đâu xa

Bình yên êm ả nhắc ta tạc lòng.

 

      

 Ơn thầy

 

“Cơm cha áo mẹ công thầy”

Tri ân em nhớ nơi này không quên

Tu rèn đạo đức mới nên

Mai sau đứng vững trên nền vinh quang

Tháng năm đèn sách hơn vàng

Cơm cha áo mẹ muôn vàng tình thương

Yêu từng viên gạch mái trường

Nơi này biết mấy tình thương trong đời

Mai kia góc bể chân trời

Chúng em vẫn nhớ từng lời không quên

Nơi đây là kiến thức nền

Là viên gạch đỏ xây nên cuộc đời.

 

Vẫn đôi mắt ấy

 

Vẫn đôi mắt ướt ngày nao

Lúng la lúng liếng em chào riêng tôi

Thế rồi ngày tháng êm trôi

Đi vào dĩ vãng cõi đời ai quên

Thời gian là chuỗi thác ghềnh

Vô tình hôm gặp em bên thác Rùa

Hà Thành vừa tạnh cơn mưa

Mặt hồ lấp lánh cũng vừa mai lên

Tôi vờ gọi khẽ bạn bên

Lơ lớ đích thực chính tên của nàng

Em liền liếc mắt ngó sang

Hồ Gươm chứng kiến ngỡ ngàng hai tôi

Má hồng tựa gấc đỏ tươi

Chìa tay em bắt nhoẻn cười tươi ghê

Em cười giờ hết “nhà quê”

Yên bề gia thất thạnh bề nơi đây

Chồng em quê lụa Hà Tây

Ông tơ dẫn lối nơi này yên vui

Tôi nhìn Rùa Tháp ngùi ngùi

Buồn vui lẫn với nụ cười khó chê

Thương hoài em gái nhà quê

Nhớ hoài em gái yên bề nơi đây.

                                                           

Tình Thầy trò

 

Thầy cô cha mẹ thứ hai

Em luôn tâm niệm câu này trong tâm

Hai mươi quá độ trăng rằm

Vầng trăng tròn trịa hằng năm đợi chờ

Đêm qua em đã nằm mơ

Giấc mơ đẹp quá tuổi thơ hiện về

Trường làng vách đất đường quê

Thầy cô xưa đã đi về nơi đây

“Công cha nghĩa mẹ ơn thầy”

Cô là người mẹ thứ hai trong đời

Tình thương đẹp quá cô ơi

Khắc ghi vào dạ từng lời trong em

Ngày mai sóng gió bên thềm

Tình thương nâng bước chúng em vững vàng

Thầy cô đâu ngại gian nan

Cũng vì sự nghiệp huy hoàng ngày mai.

 

 

Với H’Man

 

Cơ duyên nào em gặp anh

Cái tên ngờ ngợ H’Man thuở nào

Tên nghe như tựa vùng cao

Hóa ra anh lại là người Trung Châu

Nhà thơ tóc đã phai màu

Thế em cứ ngỡ ả đào xuân xanh

Gặp nhau mới rõ ngọn ngành

H’Man dễ mến dễ gần đấy thôi

Chân tình anh đọc thơ tôi

Góp cho vài ý thành lời đưa in

H’Man tôi cảm tự tin

Nhớ lời anh dặn lòng mình vui vui.

 

Mưa chiều ở quê

Mưa hoài ướt áo em tôi

Nước từ đỉnh núi Mồ Côi kéo về

Mưa lâu ướt cả tứ bề

Nước dầm nát cả đường quê lầy bùn

Mẹ già đi cấy về run

Cha tôi nhen bếp lửa hồng đang lên

Ngoài trời sấm sét vang rền

Lũ gà khép nép núp bên thập thò

Ngoại ngồi vừa sợ vừa lo

Than hồng rực rỡ vùi tro ngoại buồn

Ngoại bảo trời đổ mưa nguồn

Sấm rền như thế mạ non ngã rồi

Mấy sào ruộng cấy phả bồi

Cha tôi sốt ruột đứng ngồi không yên

Ngoại cùng cha mẹ than phiền

Gió mưa như thế ngả nghiêng cả nhà

Ngoài hiên nháo nhác lũ gà

Cún con thấm lạnh chạy ra chạy vào

Cá nhoài lên khỏi mép ao

Đua nhau cứ thế hướng vào sông sâu

Tôi nhìn, nhìn mãi thật lâu

Ruộng đồng trắng xóa bờ ao phẳng lì

Mong sao trời tạnh mưa đi

Cả nhà tôi lại vẫn đi ra đồng.

 

 

 

      Nhiễu lời

 

Thôi thì nhiễu sự chi đâu

Đúng sai sai đúng muôn màu ấy thôi

Nói hoài nói mãi biết rồi!…

Ngọt bùi cay đắng có trời chứng tri

Đúng sai còn phải do thì

Một vừa hai phải có khi vo tròn

Núi cao bởi có non mòn

Huống chi những chuyện cỏn con thôi mà

Những gì mới đó đâu xa

Trước vành móng ngựa xem ra bẽ bàng

Thì thôi cũng chuyện thế gian

Nhiễu sự chi để mỏi mòn viễn du

Hết xuân trời lại sang thu

Hè về lạnh giá mây mù sẽ tan

Lấp đầy miệng lỗ thế gian

Xem ra nhiễu sự bẽ bàng khó đây

  Bộn bè đa đoan

Tây nguyên sáng nắng chiều mưa

Cà phê trái mọng mùa vừa thu lên

Một thân nách cả đôi bên

Bên vì công việc, một bên nghĩa tình

Đôi môi mọng đỏ cô mình

Quên luôn tô điểm làm tình phu thê

Em là phận gái nhà quê

Sớm hôm bận bịu tứ bề đa đoan

Em còn là cô “giáo làng”

Ê a con trẻ mộng vàng tương lai

Một mai thơm phức hoa nhài

Em mau trở lại làng chài quê hương

Nay em còn vấn bụi đường

Vọng nghe thấp thỏm tình thương đợi chờ

Nhớ em chép vội vần thơ

Gửi tình thương mến thẩn thờ đợi nhau.

 

Một chút muộn màng

Hàng giờ bóp trán nheo mày

Vần thơ đâu cả tìm hoài chẳng ra

Ngồi đây chỉ một mình ta

Mân mê cán bút mắt hoa cả rồi

               ***

Phòng bên vợ gọi anh ơi

Thơ văn chi nữa nợ đời cưu mang

Em ơi đâu có muộn màng

Anh đâu bỏ lỡ cung đàn nửa khuya.

Tiếc hoài

Gặp nhau như mới hôm nao

Hoa râm nở rộ như sao tối trời

Suối mơ ngày vẫn êm trôi

Mắt tuyền ngày ấy đâu rồi hỡi em

               ***

Mắt huyền đầy ắp mộng mơ

Làn môi ửng mọng đôi bờ mi cong

Thon thon thắt đáy lưng ong

Chao ôi lí tưởng ba vòng cả ba.

 

 

Gặp gỡ Hoài Phương

 

Hôm qua mới đến Hoài Phương

Em nhầm đã gặp ngoài đường hôm nao

Đen đen manh mảnh hao hao

Bước vào phòng khách chỗ nào cũng thơ

               ***

Anh em đàm đạo một giờ

Anh trao năm tập “Hương Thơ” mang về

Bây giờ đáp lại “Hương Quê”

Tập thơ em thảo tình quê “Miệt Vườn”

               ***

Này anh trai nhé Hoài Phương

Đừng đem so sánh thơ Đường nghe anh

Đọc thơ góp ý chân thành

Ngày kia in ấn, công anh đỡ đầu.

Với Trần Thế Tuyển

         ( Qua đọc tác phẩm “Câu Hỏi Đời Người”)

 

Câu hỏi theo suốt đời người

Bâng khuâng đeo đuổi biết đời nào nguôi

Câu hỏi nào lặng trong tôi

Đi cùng năm tháng chơi vơi nỗi buồn

***

Câu hỏi nào ở đời thường

Còn đeo đằng đẵng còn vương kiếp người

Bến đời bao nẻo thực hư

Thì thôi cứ nở nụ cười cho vui

                       ***

Câu hỏi nào vậy anh ơi

Hỏi Trần Thế Tuyển, hỏi người anh em

Thơ anh tôi đọc hàng đêm

Câu nào cũng thấm ướt mềm con tim.

 

Nỗi buồn của mẹ

Anh về mà sao vắng em

Mẹ lau nước mắt ướt mềm khăn tay

Mẹ ơi con nào có hay

Về đây mới thấy nơi này vắng em

               ***

Sâu thẳm tận đáy con tim

Là nơi ẩn chứa bao niềm xót thương

Nguôi rồi khói lửa tiền phương

Nỗi niềm chua xót còn vương vấn hoài

               ***

Nỗi đau dằn vặt mệt nhoài

Hằng đêm trăn trở mẹ xoay đủ chiều

Mẹ bảo cõi lòng quạnh hiu

Bao nhiêu trống vắng bấy nhiêu đợi chờ.

Vọng từ đáy giếng

Ngậm ngùi thương chú ếch con

Tròn vo đáy giếng gầy mòn tấm thân

Ếch ộp hai tiếng nghe gần

Thế mà cũng chỉ ở sân nhà vườn.

Lời giận hờn

Còn đâu cái tuổi học trò

Mà anh mê mẩn ngồi gò cả lưng

Viết gì trong ấy hở cưng

Lời em nhắc nhở, phải dừng đêm nay

               ***

Ồ thế mà bấy lâu nay

Tự lâu lâu lắm tự ngày…ba con

Cứ tưởng nhan sắc phai mòn

Vợ anh quên cả thuở còn xuân xanh

               ***

Vô tình chi quá vậy anh

Thơ phú có viết cũng dành cho em…

Luồng tay vuốt mái tóc mềm

  nghe than thở nỗi niềm hôm qua

               ***

Lâu rồi em chẳng nói ra

Thơ văn viết mãi kẻo mà quên em

Thôi thì chỉ thức nửa đêm

Nửa đêm còn lại để em dỗ dành.


Quê mẹ ngàn yêu

 

Nghĩ về nơi ấy mà thương

Có người em gái miệt vườn quê anh

Một vài mái lá nhà tranh

Lắc lư cầu khỉ, tấm mành che trưa

               ***

Nơi đây quê mẹ ngày xưa

Thuở anh xa vắng tuổi vừa mười lăm

Tuổi em cũng độ trăng rằm

Mới vừa một thoáng hoa râm mái đầu

               ***

Quê nhà đẹp mãi em ơi

Chiều nghiêng nắng đổ lả lơi cánh cò

Giã từ ngày tháng âu lo

Nghĩ mà thương mẹ thân cò bấy lâu

               ***

Một hôm em hỏi cha đâu

Trắng từng sợi tóc trên đầu mẹ ơi

Chiến chinh quê mẹ một thời

Cha xung trận tuyến mù khơi chửa về !


    Phế nhau

 

Tớ mẹ sinh ra vốn tuổi gà

Cha tớ tuổi tí- tuổi con gì?...

Gà vườn như tớ long đong quá

Gà nó cô mày mập ú na

Bôi nhọ đánh nhau gà một mẹ

Tranh nhau đấm đá chán chường nha!?!

Thấp cao chí khí ấy mà bỏ

Đồng đội phế nhau thế đấy à !?!


 

Sóng bạc đầu

 

Một hôm bé kêu lên

Sóng từ đâu ập đến

Sóng trắng xóa bập bềnh

Vỗ về trên đầu bố

       ***

Bé sờ tay định nhổ

Nó thì thầm tai tôi

Ba đã già rồi đó

Tôi cũng giả vờ cười

       ***

Rồi bé chạy đi chơi

Con trẻ thật vô tư

Sóng bạc trắng đầu người

Ví von hay đấy chứ.


Dòng sông và nỗi nhớ

 

Dòng sông ấy tự ngàn xưa

Trong tôi man mác khi vừa đến đây

Se se gió rét heo mây

Theo cùng năm tháng nơi này đến thăm

Bến xưa khác hẳn mười năm

Sông Hàn Đà Nẵng tương tầm kiêu sang

Sơn Trà bán đảo bãi ngang

Bồng bềnh sóng nước nhặt khoang mái chèo

Bây giờ vắng chuyến đò chiều

Trong tôi gợi nhớ hắc hiu nỗi buồn.


       Bờ vai

Đôi vai nhỏ bé xinh xinh

Theo tôi đến hết chợ tình hôm qua

Để rồi anh dắt về nhà

Bờ vai bé nhỏ nay là của anh.


Tìm Mốt SIDA

 

Chất chồng màu đỏ màu xanh

Tầng tầng lớp lớp mắt anh hoa rồi

Vai gầy bé nhỏ em tôi

Lẫn trong đám rối đứng ngồi chẳng yên

Rối bời mà chả than phiền

Tìm hoài để lấy Mốt riêng cho mình.


    Bụi trần

Bụi trần vài hạt rơi đây

Một thời tìm mãi cả ngày không ra

Bay bay như phấn sương sa

Vô tình lại thấy bông hoa rơi đầy.


   Trúc xinh

Vô tình hôm ấy bên cầu

Bóng hồng thấp thoáng bờ ao một mình

Má hồng bên khóm trúc xinh

Trúc xinh liền với cột đình quê ta

Bên cầu vò vỏ hôm qua

Vài câu ví dặm làm quà tặng ai

Một mai khăn đóng áo dài

Một mai quần lĩnh khuy cài bước sang

Trầu xanh têm cánh phượng hoàng

Chàng sang bên ấy rước nàng về dinh.

 

 

 

 

 


      Sáo diều

Thoảng nghe văng vẳng sáo diều

Càng yêu da diết những chiều hương quê

Ai xa mất lối đường về

Sáo diều gọi đó chiều quê đường làng.


Vàng ươm chiếc lá

Lơ lửng một chiếc lá bàng

Vàng ươm rụng xuống nhẹ nhàng chiều nay

Cha tôi se sẽ dựng cày

Sè tay nhặt lấy lá gầy thân thương.


Hương Quảng Ngãi

Hương nào mùi vị cay cay

Hương thơ Quảng Ngãi vơi đầy thi nhân

Ơi này bạn hữu xa gần

Hương vị nồng thắm đầy sân quê nhà

Ơi này thi hữu gần xa

Chuyền tay gửi gắm làm quà tặng nhau.


     Ước gì ở quê

Ước gì khoảng rộng làng quê

Chiều nay thỏa thích đuề huề trên sân

Tung trời hóng gió xa gần

Diều vươn sải cánh đầy sân tiếng cười.


Hát nữa đi em

 

Nếu buồn cứ hát đi em

Tôi nguyền theo gót chân mềm sớm trưa

Lời ru theo gió đong đưa

Lời ru ấm áp thuở xưa mẹ hiền

Kẻ từ dạo mẹ qui tiên

Chỉ nghe giọng hát này riêng của nàng.


  Nhớ Trịnh

 

Cũng tròn một kiếp lãng du

Đi vào cát bụi miệt mù ngàn khơi

Hồn anh gắn với con người

Ngàn năm khắc khoải lời ru khó nhòa.


     Tiếng gọi

 

Rung rung khóm trúc trước nhà

Vọng nghe tiếng gọi người xa đi về

Sáng nay một góc hương quê

Người xưa đón Tết nay về thăm nhau

Thời gian gội trắng mái đầu

Bây giờ lại đến tìm nhau thế này

Sáng nay cả bọn vui lây

Nhâm nhi giọt đắng mà say lòng người

Rộn vang tiếng hát em ơi

Người xưa cũng nở nụ cười trao nhau.


    Bất ngờ

 

Chiều nay cảm thấy vui vui

Vui vì được biết một người yêu thơ

Giật mình như một giấc mơ

Giấc mơ nào hẹn nào ngờ hôm nay

Mưa phùn gió thổi heo mây

Ai đưa em đến nơi này gặp tôi

Chắc là nghề nghiệp ấy thôi

Cái nghề với nghiệp giữa đời gặp nhau

Chia tay để lại mấy câu

Bây giờ xa lạ hôm nào sẽ quen.

               BV Sơn Tịnh 11-01-2012


    Tơ trời

 

Vương vấng sợi tơ trời

Mịt mùng trong gió tuyết

Bằng hữu của tôi ơi

Niềm tiếc thương vời vợi.


 Không đề

 

Nên nói hay là không

Những điều mà ta biết

Lí lẽ chỉ lòng vòng

Kẻo ngày mai nuối tiếc

       ***

Nên nói hay là không

Những điều còn chưa rõ

Lí lẽ cứ lòng vòng

Một khoảng trời mênh mông

       ***

Lưới trời giăng lồng lộng

Dù nói hay là không

Trên dưới đã đồng lòng

Ta bảo không là không.


    Thiếu

 

Đêm nay giữa mùa đông

Vo tròn trong giấc ngủ

Không vợ cũng không chồng

Trống vắng khoảng trời không.


   Nghĩa tình

 

Bây giờ nghĩa vợ tình chồng

Đầy vơi như nước Cửu Long, Hồng Hà

Đắp bồi như hạt phù sa

Phù sa lắng đọng phù sa lưu bồi

Thương nhiều lắm lắm mình ơi

Trăng soi bóng nước như trời với sao.

 


Một nửa cho em

Hằng giờ tĩnh lặng cô tình

Ước chi em đến chúng mình có đôi

Em còn yêu nửa thân tôi

Nửa kia bỏ lại tận nơi chiến trường

Ngậm ngùi thuở ấy mà thương

Em chỉ một chiếc áo hường đang khâu

Thương nhau đâu kể nghèo giàu

Mối tình ngày ấy tìm đâu bây giờ

Cái thời hai đứa ngây ngơ

Viết trên tà áo mộng mơ xa vời

Để rồi thương mãi em ơi

Vần thơ có cả một thời đắng cay

Lời thơ trầm bổng nào hay

Bao nhiêu gởi gắm của ngày hôm qua

Vườn xuân vừa nở ngàn hoa

Tình ta dẫu muộn nắng hòa ngày đông

Giờ em còn nhớ hay không

Mùa đông năm ấy thiệp hồng trao nhau

Và nay hoa nở đỉnh đầu

Vầng thơ ngày ấy đi vào tim anh.


Giọt đắng hương đêm

 

Ngọc Lệ giọt đắng vơi đầy

Ai vương ai vấn nơi này quán em

Bờ môi suối tóc mượt mềm

Giọt rơi rơi chậm dịu êm đều đều

Hương đồng gió nội hiu hiu

Nơi đây mến khách, bạn nhiều, quán đông

Khách đi lại đến đợi trông

Đong đầy nỗi nhớ bởi vòng tay em

Ngọc Lệ - giọt đắng - hương đêm

Anh về nhớ ghé quán em một lần.


    Tặng em

 

Cũng còn vật mọn trao em

Kẻo mai lỡ vận bên thềm xót xa

Tặng em giữ lấy làm quà

Tình xưa nghĩa cũ gọi là quí nhau

Vật mọn gửi gắm ngàn sau

Riêng anh gìn giữ bạc đầu mới trao

Trên trời chỉ các vì sao

Dưới này mặt đất nơi nào có đâu

Bạn hữu chắc hỏi một câu

Chỉ em mới tỏ vật nào tặng nhau.


      Nỗi niềm

 

Bây giờ và mãi ngàn sau

Buồn vui chôn chặt bạc đầu nhớ nhung

Chiều nao sánh bước đi cùng

Nay ta hai đứa cùng chung nỗi niềm

Dỗi hờn nào hỡi con tim

Bâng khuâng lỗi nhịp đêm đêm khóc thầm

Hỏi hai mái đầu hoa râm

Hỏi đêm hôm ấy mưa dầm ướt ai.


 Hẹn cùng về

 

Em về nơi ấy cùng ta

Thăm khu vườn nhỏ quê nhà mẹ anh

Hẹn nhau đầu thác cuối ghềnh

Đợi em đợi mãi gặp anh cùng về.


      Của rơi

 

Vô tình thấy của đánh rơi

Nửa đêm khuya khoắt bên đời hôm nay

Không uống mà cũng thấy say

Say tình đôi lứa nơi đây hẹn hò

Nhặt lên mới thấy tròn vo

Những câu chắc nịch hẹn hò nơi đây.


      Chia tay

 

Thôi thì cứ nói rằng không

Em đi lấy chồng bỏ lại riêng ta

Mái xiêu vách đất quê nhà

Vườn rau ao cá nếp nhà mẹ trông.


         Đâu dám

Khoác vào chiếc áo thi nhân

Ngại ngùng lắm lắm bạn gần bạn xa

Bạn hữu thi sĩ ”quê nhà”

Gọi nhau đâu dám xưng là thi nhân.


Ngày qua hiện về

 

Chiều buồn gieo mấy vần thơ

Tìm trong dĩ vãng mộng mơ cõi đời

Rộn ràng trai trẻ một thời

Một thời xa vắng một thời trôi qua

Ngã chiều chút nắng vàng pha

Xốn xan nỗi nhớ ngày qua hiện về

Nắng màu in đậm hương quê

Lưu trong kí ức bộn bề hôm nay.


 Em không về

Hẹn nhau sao lại không về

Để dòng sông lạnh, con đê khô dòng

Khát hoài tháng đợi ngày mong

Con đò nằm đợi dỗi lòng xót xa

Đợi em như hạt phù sa

Đắp đầy nỗi nhớ ngày ta hẹn hò.


        Trăng quê

 

Dọc ngang khắp nẻo đường làng

Đâu đâu cũng ánh trăng vàng như hoa

Trăng soi tỏa sáng muôn nhà

Vườn rau ao cá mái nhà tranh xiêu.


           Thu về

Mùa thu rụng xuống vàng ươm

Sau vườn vọng tiếng cu cườm gọi nhau

Khoe hương hoa mướp, hoa cau

Vàng nhạt hoa lí trắng phau hoa bầu

Áo hường bên chiếc cầu ao

Em ngồi giặt áo má đào xinh chưa

Nắng vàng xuyên lớp lá thưa

Vàng chanh rọi bóng nắng trưa khắp vườn.


      Một thoáng

 

Thu vàng chiếc lá đòng đeo

Gió lùa đâu tới bay vèo xuống ao

Vòng vòng gợn sóng lao xao

Bâng khuâng một thoáng rơi vào thiên thu.


          Ước gì

 

Giá mà còn ở hương quê

Chiều buông cần trúc bên lề ao sen

Cắn câu cá chạy dùng dằn

Hỏi còn sung sướng chi bằng nữa đây.


 

Chén tình bằng hữu

 

Mời nhau một chén men cay

Uống cho thỏa thích li này buồn vui

Chén này chén nữa phân đôi

Ta vui cứ uống ngậm ngùi chi đâu

Ngước lên hoa trắng đỉnh đầu

Ngó lại bằng hữu còn đâu mấy người

Uống đi này bạn vô tư

Rượu nồng cái thứ mấy người ưa đâu

Riêng mình ta đã hiểu nhau

Cạn li rượu đắng ngàn sau nhớ hoài.


   Em vội đi đâu

 

Xuân về em vội đi đâu

Để anh ngóng đợi bạc đầu nhớ nhung

Xuân này mong được đi cùng

Về quê thăm ngoại cùng chung chuyến đò.


     Dấu chân em

 

Sớm hôm anh quyết đi tìm

Tìm đâu ra vết chân em giữa đời

Gót sen em quá tuyệt vời

Mà sao lặng lẽ để đời tôi mong.


      Sóng tình

Muộn màng khi nói yêu nhau

Thế mà nay đã bạc đầu hoa niên

Chòng chành sóng vỗ mạn thuyền

Ngửa nghiêng sóng gió niềm riêng vững bền

Anh thương chỉ một cái tên

Cái tên gắn với cái nền yêu thương

Tình yêu đâu có đo lường

Trọn nền chung thủy áo hường của anh

Đất trời cũng đã lòng thành

Cau đôi đã bổ trầu xanh tỏ tường

Cảm ơn cái thuở yêu đương

Cảm ơn cái thuở áo hường đợi trông

Qua rồi cái thuở phập phồng

Sợ thuyền chao đảo bờ không bến bờ

Sóng tình nay đã thành thơ

Con đò cập bến cõi bờ vinh quang.


          Khát

 

Khát gì hơn khát về nhau

Khát khao từ thuở mái đầu còn xanh

Khát hoài em của riêng anh

Khát chi cái thuở khát anh gặp nàng

Khát nhau khi gặp bên đàng

Khát khao tìm đến bên làng quê em

Khao khát tận đáy con tim

Khát ngày vò vỏ đi tìm gặp nhau.


   Không đề   2

 

Yêu thơ đâu chỉ nhà thơ

Nỗi niềm tâm sự hết giờ đọc chơi

Làm thơ đâu phải thảnh thơi

Giải mã stress cho đời thêm vui

Lắm khi dở khóc dở cười

Thẩn thờ âm vị lòng người xót xa

Chuyện đời đã trải can qua

Ghét nhau tiếng gáy con gà trống kia.


       Lỡ yêu rồi

 

Lỡ rồi đã trót yêu thơ

Thế là dạo ấy đến giờ vợ chê

Vợ buồn sao anh cứ mê

Văn chương cái thứ rẻ rề đó thôi

Mình cười và nhủ vợ ơi

Viết vài ba tập lưu đời cho vui.


Cảm nhận một chuyến bay

Ta ăn và ngủ trên trời

Hỏi gì sung sướng hơn người nữa không

Ta ngồi trên đám mây bông

Vô cùng thích thú như rồng đang bay

Ta nhìn trời đất hôm nay

Mà ta cứ ngỡ đang bay lên trời

Bao la đất mẹ tuyệt vời

Con yêu Tổ quốc yêu người hôm nay

Lòng con thương nhớ ai đây

Con thương cha mẹ cả hai sinh thành

Thương con thương vợ xuân xanh

Ước gì nay có vợ anh bay cùng

Nhìn qua ô cửa không trung

Ngàn trùng xanh thẳm ngàn trùng đại dương

Yêu sao cuộc sống vô thường

Yêu sao đất mẹ tình thương dạt dào

Thân thương biết mấy tự hào

Khi nhìn ở góc độ cao thế này.

                       09-09-2011


        Giao mùa

Nắng vàng vồi vội qua mau

Mưa dầm cũng lại bắt đầu hôm nay

Buồn tênh những bữa mưa ngày

Xót xa, xa xót những ngày ve ran

Vàng khô lá gốc cây bàng

Mới hôm nào đó ve ran não lòng

Hè qua có nhớ xuân không

Còn xuân có nhớ trời đông quạnh lòng.


Chuyến tàu đêm

Rùng rùng chuyển bánh rời ga

Thiu thiu ngái ngủ dật dà vai anh

Đêm nay vắng gió trăng thanh

Em tôi trọn giấc ngon lành trên xe

Tàu đi suốt cả đêm hè

Ước chi tàu chỉ xuôi về quê em

Mai về nhớ chuyến tàu đêm

Tàu thêm lỡ chuyến anh em tìm về

Tìm về mái lá nhà quê

Rồi ta hôm sớm đi về có nhau.


Gặp lại cố nhân

 

Nỗi niềm gặp lại cố nhân

Rưng rưng ngấn lệ nuốt dần vào trong

Bờ môi nói cạn nỗi lòng

Trở trăn như thể triều dâng sóng dồi

Nhớ ngày chúng mình chung đôi

Mỗi khi chiều xuống bên đồi hoa sim

Dỗi hờn nhau mãi chi em

Đắng cay bằng cả nỗi niềm yêu thương

Thực hư năm tháng vô thường

Tháng ngày hiện hữu vấn vương cõi lòng

Nỗi niềm nuốt cả vào trong

Mà ta ghi nhận nỗi lòng của nhau.


  

 Mùi vị cay cay

 

Cũng còn một vị cay cay

Để thương để nhớ những ngày hôm qua

Tháng năm đèn sách… phù hoa

Để rồi ngày tháng những hoa cùng người

Xa rồi tận tít ngàn khơi

Lỡ làn một nhịp cầu ơi sâu thầm

Mái đầu nay đã hoa râm

Nhớ hôm lội nước mưa dầm đón em

Còn đâu những bữa ước mềm

Để em đưa tiễn rước em về cùng

Con đường hai đứa đi chung

Rạp xi-nê ấy ta cùng đi xem

Cái ngày chỉ anh và em

Đèo nhau xe đạp cũ mềm đó thôi

Tháng ngày bèo dạt mây trôi

Riêng anh vẫn nhớ một thời để yêu.


Một thoáng hương quê

 

Đầu xuân ghé lại miệt vườn

Bâng khuâng lặng lẽ nẻo đường xót xa

Ngõ mòn quẫng bước vào ra

Mái xiêu giậu đổ dần dà bước chân

Cúc cu giọng hót ái ân

Của đôi chim đất lượn gần lượn xa

Mây hồng đuổi bóng chiều tà

Bi bô con trẻ phương xa mới về

Rộn ràng một góc làng quê

Mẹ già vội vã mân mê chuỗi cườm

                               Mùng ba Tết Nhâm Thìn


         Đợi em

Điện thoại cài đặt tên em

Cứ mong chuông đổ bên thềm mùa xuân

Đợi hoài đợi mãi bâng khuâng

Đợi nhau như thể vạn lần trước đây.


   Hẹn về quê em

Cùng em một chuyến xe này

Chuyến xe bão táp chở đầy mùa xuân

Về quê em chỉ một lần

Một lần thôi nhé vạn lần khó quên.


         Rẽ lối

Ừ đêm nay trời tối

Nơi ta và em rẽ lối

Đi về đâu

Cả hai phía không màu

Rất có thể

Mình còn gặp lại nhau

Nơi rẽ lối

Cũng rất đậm màu


               Nhắn anh

Anh về Quảng Ngãi mà xem

Ven bờ Trà Khúc chợ đêm vui vầy

Chợ hôm sáng điện giăng mây

Góp phần làm đẹp phố ngày đông vui

Thiên Ấn- Bút vẽ lên trời

Xuôi về cửa Đại biển khơi Sa Kì

Trường Xuân ánh điện lưu ly

Con tàu chuyển bánh rầm rì sang sông

Xa quê bạn còn nhớ không

Đường phèn ngọt dịu bống vàng kho tiêu

Nhớ về Cổ Lũy thân yêu

Ngã chiều về lại thả diều ven đê

Dẫu xa bạn nhé nhớ về

Thăm khu kinh tế bộn bề hôm nay

Bạn thăm hàng không Chu Lai

Khách hàng mỗi lúc mỗi ngày thêm đông

Ngược dòng thăm lại Trà Bồng

Chiếc nôi Cách Mạng-cờ hồng hôm nay

Thương về chứng tích Mỹ Lai

Thăm đền Trương Định nơi này uy nghi

Cùng thăm Ba Ngạt-Ba Vì

Viếng thăm Trường Lũy sử ghi rõ ràng

Bạn dành một ít thời gian

Thăm khu lưu niệm Bác Đồng kính yêu

Mai về bạn nhớ thật nhiều

Ngày xa lại nhớ lại yêu chốn này.


Hoa

Đầu xuân nhặt một cánh hoa

Tưởng đâu hoa thật lại là hoa rơi

Hãy còn dịp khác em ơi

Để anh nhặt cánh hoa đời cho em.

 


Đầu xuân

Hẹn với nhau rồi

Sao em không đến

Anh tiếc ngậm ngùi

Hôm ấy buồn tênh


 

                      Sẻ chia

Sẻ chia cùng với Bình Minh

Một người Kinh Bắc mà mình mến yêu

Thi hữu chưa biết nhau nhiều

Qua lời tâm sự đã yêu mến nàng

Dòng đời sao quá trái ngang

Làm em khốn khổ dở dang chuyến đò.


        Vui cùng thi hữu

Đầu xuân nắng nhạt vàng pha

Ấm tình thi hữu ghé nhà thăm chơi

Mưa bụi lất phất rơi rơi

Chen cùng nắng ấm tuyệt vời hôm nay

Ước chi mình cũng biết say

Để cùng bằng hữu cả ngày cho vui

Thôi thì biết cả nhau rồi

Rằng Thọ không uống từ thời thiếu niên

Tự nguyện Thọ đứng ngoài biên

Vui cùng bạn hữu có phiền chi đâu

Tình thơ càng thắm càng sâu

Bây giờ và mãi ngàn sau nhớ hoài.


Một đêm nhà bạn

Mình nằm không ngủ trọn đêm

Tai nghe sóng vỗ bên thềm nhà ai

Râm ran ấy tiếng vạn chài

Trọn đêm thao thức ngày dài đêm thâu

Bạn tôi nhắc mãi về nhau

Nghiêng qua cửa sổ đếm sao trên trời

Mở mắt cứ ngỡ sao rơi

Lốm đa lốm đóm phơi trên đỉnh đầu

Mười năm mới gặp lại nhau

Bạn tôi nay đã một màu hoa sương

Nghĩ về hôm ấy mà thương

Bạn nhường tôi ngủ chiếc giường một đôi

Nhà chỉ một chiếc giường thôi

Không lẽ hai đứa… bỏ tôi một mình.


 

Bôn ba

Ngược xuôi năm tháng qua rồi

Giờ đây thanh thản anh ngồi làm thơ

Qua rồi tuổi trẻ mộng mơ

Lận đận ngày ấy bạc phơ mái đầu

Bạc đầu xuôi ngược bể dâu

Đi cùng tuổi tác mái đầu hoa niên

Nay quên bao nỗi niềm riêng

Và ta bỏ hết ưu phiền ngày qua

Mùa xuân nở rộ ngàn hoa

Tình thơ tình bạn chan hòa hôm nay

Điểm lại bao tháng bao ngày

Từ bi bác ái tình này vạn xuân.


 

    Lỡ làn

 Duyên phận phôi pha đã muộn màng

                   Thôi đành đôi ngã chuyến đò ngang

                   Thuyền yêu không đến chờ chi nữa

                   Chấp nhận một lần đã dở dang.


                            

                   Lối xưa ta về

                   Lối cũ giờ em nhớ chưa

                   Cỏ may đan áo nắng trưa trở chiều

                   Bờ đê vi vút sáo diều

                   Gợi bao thổn thức hắc hiu nỗi lòng

                   Năm chờ tháng đợi ngày mong

                   Ngày ta yêu dấu bềnh bồng tóc mây

                   Kỉ niệm nào hãy còn đây

                   Trĩu lòng mặn chát thương ngày chưa xa

                   Mái đầu nay đã trổ hoa

                   Bao nhiêu kí ức ngày qua hiện về

                   Bây giờ trọn nghĩa phu thê

                   Rủ nhau về lại chốn quê năm nào

                   Còn đây khóm trúc bờ ao

                   Là nơi ta đã bước vào tuổi xuân.


                             Em và …

                   Em nguồn cảm xúc cho anh

                   Em là hoa trái ngọt lành men say

                   Em là hoa bưởi hoa nhài

                   Em là suối tóc bờ vai thưở nào

                   Em là giấc mộng chiêm bao

                   Em là ước vọng ghi vào tim anh

                   Em là mái lá nhà tranh

                   Em là bến mộng-đò anh giữa dòng

                   Chồng chềnh thuyền-bến đợi mong

                   Là nơi hò hẹn phập phồng mất nhau.


                            

                Tìm em

 

                   Muốn về tận chốn hương quê

                   Có người em gái tóc thề ngang vai

                   Để nghe thoang thoảng hương nhài*

                   Bờ vai suối tóc em cài trâm thêu

                   Để cùng khuya sớm cơm niêu

                   Để nghe cả tiếng sáo diều quê hương

                   Nghĩ về phương ấy mà thương

                   Có em gái nhỏ áo hương đợi trông

                   Biết giờ em có nhớ không

                   Tháng năm nào thuở áo hồng thêu hoa

                   Để rồi ta lại tìm ta

                   Xót xa nỗi nhớ vỡ òa trong tim

                   Để rồi ta mãi đi tìm

                   Tìm đâu ra vết chân em giữa đời.


                             Còn gì cho ta

 

                   Thôi thì ngày tháng trôi mau

                   Lưu lại nỗi nhớ một màu rong rêu

                   Quá trưa bóng ngã về chiều

                   Hắc hiu nỗi nhớ bao điều xót xa

                   Đồi non ngã tím em qua

                   Bay bay trước gió hai tà áo xiêm

                   Trăng tròn trăng khuyết lưỡi liềm

                   Nỗi niềm xa xót con tim khóc thầm

                   Mái đầu nay điểm hoa râm

                   Đêm mưa thổn thức ướt dầm em ơi

                   Tuổi hồng nào đã một thời

                   Một thời để nhớ một đời khó quên

                   Còn gì còn gì không em…


          VA LEN TIN

 

Cái ngày dệt mộng yêu đương

Cái ngày đôi lứa tan trường đợi nhau

Thoang thoảng sực nức hoa cau

Mùi hương suối tóc mái đầu em tôi

Tuổi hồng còn mãi em ơi

Đi vào ký ức một thời chưa xa

Để giờ ta lại tìm ta

Chiều tà, mái ấm mãi là niềm vui

Tiếc hoài ngày ấy khôn nguôi

Vầng trăng sẻ nửa ngậm ngùi nhớ ai.


       NẮNG MỚI

 

Nắng vàng cùng với gió xuân

 Họa lời chúc đẹp ửng hồng má ai

Ửng hồng từ gái hay trai?

Đong hoài nỗi nhớ đợi ngày nắng xuân

Ửng hồng đôi má tứ tuần

Ai ơi! Có ngóng có mừng nhau không?

Cứ để đôi má ửng hồng

Ửng hồng như thế  kẻ trông thẩn thờ

Để rồi anh dệt vầng thơ

Trang thơ để ngõ tự giờ đấy thôi.


  

TÌNH YÊU  Ở LẠI

 

Vui buồn nào cũng sẽ qua

Tình yêu ở lại cùng ta tháng ngày

Thì thầm nào có ai hay

Con tim khắc khoải u hoài chuyện xưa

Thôi thì nắng mới gặp mưa

Bạc màu dĩ vãng như vừa thoáng qua

Để rồi ta lại tìm ta

Con tim hai nửa chan hòa niềm vui

Thổn thức nào mãi trong tôi

Rộn ràng như thể cái thời mới yêu.


    VIẾT TẶNG EM TÔI

 

 Ra trường như mới hôm qua

Anh em ngoảnh lại bông hoa điểm đầu

Những đêm ngồi đếm trăng sao

Bao nhiêu ký ức lặng vào hồn anh

Mới hôm nào mái đầu xanh

Lính mới, lính cũ đồng xanh một màu

Để rồi mãi mãi  ngàn sau

Anh em ta mãi coi nhau một nhà

Tháng năm dẫu có phôi pha

Kỷ niệm này mãi ngày qua vẫn gần

Thời gian như đóa phù vân

Bạc màu dĩ vãng vẫn gần đấy thôi

Bây giờ chung một bầu trời

Anh em mỗi đứa mỗi nơi nhớ hoài./.


     BLOSE TRẮNG VÀ NIỀM VUI  

 

Rộn ràng từ sáng mai nay

Hồi chuông giục giã đong đầy niềm vui

Tin về từ bốn phương trời

Bạn yêu áo trắng  nhắn lời thăm nhau

Blose trắng vẫn một màu

Tự thuở đôi lứa yêu nhau đến giờ

Hòa chung bạn hữu yêu thơ

Ta với em + Blouse trắng + thơ với đời

Vui buồn chia sẻ em ơi

Niềm vui lắng lại nhắn lời hôm nay

Nhân ngày 27 tháng 2

Hẹn em yêu nhé ngày này năm sau

Blose trắng  trắng một màu

Một màu nhung nhớ tìm nhau thuở nào.


 

Nhớ giọng em ca

 

Nhạc Trịnh em hát thật hay

Ước chi anh được nghe hoài em ca

Mấy hôm đón Tết quê nhà

Bây giờ lại vắng lời ca thật buồn

Ngày mai trở lại Sài Gòn

Mang theo giọng hát vẫn còn lời ru

Hết xuân trời chuyển sang thu

Ngọc Huyền vẫn hát lời ru ngọt ngào

Vắng em cả bọn nôn nao

Em ơi có nhớ nhắn vào e-mail.


Nào hay

 

Một thời lặng lẽ yên vui

Ngờ đâu giây phút ngậm ngùi đắng cay

Vị hương nào khiến ai say

Ai hay có cả vị cay của đời.


Rượu

Rượu mình không uống không say

Thế mà vẫn thấy ngấm đầytrong xương

Thấy ai vật vã bên đường

Ngả nghiêng mới thấy thương sao mảnh đời.


Giã từ

Giã từ vũ khí lâu rồi

Giã từ màu áo một thời tôi yêu

Bây giờ bóng ngả chiều

Áo chàm cùng với cơm niêu miệt vườn

Nghĩ thời tuổi trẻ mà thương

Khát khao cả bóng áo hường em qua.

Để rồi bóng ngả chiều tà

Để rồi ta lại tìm ta bây giờ.


Vô đề 1

 

“Chàng thơ ở mãi phương nao

  Mà sao lại rót thơ vào tim tôi”

  Em ơi cứ đọc thơ thôi

  Còn tôi ở tận bầu trời phương nam

  Tiện đường thì hãy ghé thăm

  Nhớ ghé mùng một, ngày rằm nghe em.


Vô đề 2

 

“Lời thơ ấm áp ngọt ngào

  Để cho nỗi nhớ gợi vào lòng ai”

  Ngọt ngào trong giấc chim bao

  Bơ vơ bát ngát đếm sao trên trời

  Nàng thơ yêu của tôi ơi

  Đừng buồn chi nhé một đời rong rêu

  Tuổi hờn nên lấy thơ yêu

  Cả đời tôi cũng nhẹ hều buồn tênh.


 

Thâm tình

 

Sáng nay hơn sáng mọi ngày

Lâng lâng lắng đọng đong đầy vầng thơ

Cứ ngỡ như một giấc mơ

Ngờ đâu có thật trong mơ đây rồi

Anh viết để tặng riêng tôi

Thâm tình tri kỉ một thời chiến binh

Bây giờ sống giữa thời bình

Mấy ai còn nhớ riêng mình quên sao

Anh em rất đỗi tự hào

Quí nhau như thể ngày đầu mới quen.


 

 

                     Dáng quê

Ô hay khóm trúc vàng hoe

Gợi lên cái nắng trưa hè thuở nao

Yêu sao nét đẹp thanh tao

Mà ta vẫn thấy tự hào dáng quê.


 Về thôi em

 

Về thôi em

Nơi đất trời xứ lạ

Về thôi em

Muôn trùng xa vời vợi

Anh sẽ về

Có người con gái đợi

Về thôi em

Cánh cò bay phía núi

Về thôi em

Ai đã từng ngóng đợi

Về thôi em

Đón bình minh và nắng mới


Hẹn

 

Hôm ấy em đi lễ chùa

Nghiêng nghiêng nón lá gió mùa sang xuân

Má hồng như đóa lộc vừng

Sau giờ lễ Phật chúng mình đợi nhau

Sân chùa sực nức hoa cau

Hương hoa gợi nhớ thuở nào mới quen

Để rồi thấm đượm hơi men

Chị Hằng cùng với ánh trăng soi đường

Dẫn nhau về tận miệt vườn

Em hong suối tóc soi gương chải đầu 


Ghé đèo Ngang

Cỏ cây chen đá cùng hoa

Đèo Ngang bóng xế chiều tà vắng ai

Bóng ai khăn đóng áo dài

Vắng ai mời mọc khoan thai mái chèo

Núi rừng giờ vắng cuốc kêu

Tiếng kêu văng vẳng hắc hiu nỗi buồn

Nắng nhòe hôm ấy chiều buông

Bà Huyện qua đấy nỗi buồn xót xa

Bây giờ vẫn đá cùng hoa

Đèo Ngang vẫn khắc tên Bà qua đây

Rừng thưa vọng tiếng vơi đầy

Tiếng kêu cuốc cuốc vọng ngày hôm nao

Đêm nay thanh vắng đầy sao

Đèo Ngang còn đó gợi vào hồn ai

Tôi thương tiếc mãi vơi đầy

Hồn xưa rừng thẳm nơi này giờ đâu.


Mơ gặp Bà Huyện

 

Đèo Ngang nay vẫn còn nghèo

Đèo Ngang nay vắng cuốc kêu não lòng

Ai ơi còn có nhớ không

Bà Huyện qua đấy áo hồng áo xanh

Bạn về nhắn chị cùng anh

Rừng già nay đã tím cành hoa sim

Đèo Ngang chan chứa nỗi niềm

Nỗi niềm xa vắng nỗi niềm thiết tha

Hỏi ai lên đấy cùng bà

Bên đèo hôm ấy tên là gì không

Đêm nay thanh vắng trời trong

Lòng tôi mơ tưởng đợi mong gặp bà

Tiếc hoài một chuyến đi xa

Đèo Ngang còn vọng tiếng bà đâu đây.


Vọng mãi lời ca

Sáng nay khăn gói lên đường

Mang theo nỗi nhớ tình thương quê nhà

Tháng năm dẫu có phôi pha

Lời ru để lại quê nhà nghe em

Dẫu cho sóng gió bên thềm

Nhạc Trịnh còn đó môi em vẫn hồng

Đừng quên cả bọn buồn trông

Miền quê còn cả tuổi hồng hôm nao

Dẫu cho xa cách phương nao

Tụi anh vẫn thấy tự hào có em

Giọng ca đằm thắm mượt mềm

Lời ru vang vọng đứa em quê nhà

Mấy dòng anh viết hôm qua

Nay anh gửi tặng làm quà cho em.


Dạo chơi chợ trời

                        (phỏng thơ H.A)

       Chợ trời quang đãng vắng mây

       Gánh buồn mấy bữa mà nay đâu rồi

       Chợ trời nay dạo mình tôi

       Mỏi chân dựa gốc đa ngồi đợi ai

       Ước chi Hoàng Ánh qua đây

       Cùng tôi dạo hết chợ này cho vui

       Gánh buồn chị trút đâu rồi

       Để tôi tìm mãi bồi hồi xót xa.


      Tặng anh một nửa nụ cười

                                (phỏng thơ Đ.H)

Tôi vay anh nửa nụ cười

Lỗ lời để đó mượn người tính sau

Nửa đời bạc trắng như nhau

Giật mình mới thấy mái đầu sương rơi

Thôi buồn chi nửa Hiếu ơi!

Bởi năm tháng ấy dong chơi mỏi mòn

Cũng mừng còn chỗ con con

Hôm qua xem lại vẫn còn vẹn nguyên

Tiếc chi mà mãi ưu phiền

Nửa kia còn lại của riêng thôi mà

Ước chi không ngại đường xa

Tôi mang một nửa làm quà tặng anh.


                 

                Còn nhớ không em

Nhân ngày mùng 8 tháng 3

Bông hồng gửi tặng làm quà hôm nay

Ngất say hương nhụy hoa nhài

Vàng ươm nắng mới lòng ai rộn ràng

Dáng em kiều diễm cao sang

Trinh nguyên như thể muôn ngàn vì sao

Óng mượt suối tóc, má đào

Hồn nhiên như thể hôm nào mới quen

Cái ngày núp bóng chị Hằng

Chú Cuội xấu hổ bảo rằng trốn đi

Giận hờn ướt cả bờ mi

Bây giờ còn nhớ những gì không em.


Biển quê hương

Biển quê yêu dấu ta ơi

Bồng bềnh sóng vỗ ngàn khơi vọng về

Hiu hiu lộng gió trời quê

Em ơi biển gọi ta về thăm nhau

Mù khơi con sóng bạc đầu

Bãi bờ đôi lứa rủ nhau hóng nồm

Khơi xa thấp thoáng cánh buồm

Hướng về bến đợi chiều hôm ai chờ

Chiều buông biển đẹp như mơ

Khắc vào nỗi nhớ đợi chờ tin nhau

Ngàn xưa sóng vẫn bạc đầu

Bây giờ biển nhớ gọi nhau thương hoài

Hòa cùng với biển chiều nay

Hai ta lại đón một ngày mai lên

Về đây ta sẽ đắp đền

Niềm thương nỗi nhơ dập dềnh sóng yêu.

               

(Tịnh Khê rằm tháng hai Nhâm Thìn)


                Chắp cánh ước mơ

                Chắp thêm đôi cánh ước mơ

                Vươn xa bay tới cõi bờ thi ca

                Nỗi vòng tay lớn hiền hòa

                Anh em thi hữu điều là bạn thân

                Hỡi ai chắp thử một lần

                Để dang tay đón một lần gặp nhau.


                Tình thơ, thơ tình

                Sợ già uổng lắm ai ơi

                Bởi thế ta mới ngậm cười làm thơ

                Gieo vần lắm lúc ngây ngơ

                Đã hai thứ tóc còn thơ với tình

                Vợ chê - xem lại chỗ mình

                Hồn thơ chứa đựng tự tình hoang sơ

                Coi chừng vợ bỏ - mất nhờ

                Bên bờ vực thẳm thẩn thờ buồn tênh

                Bạn trẻ ơi hỏi có nên

                Tình thơ cứ viết, dẹp bên cho rồi

                Bắt thang lên hỏi ông trời

                Ông bảo mặt sức lắm lời chua ngoa

                Cuối cùng ta lại bảo ta

                Tình thơ cứ viết làm quà tặng nhau.


                        Điều chưa nói

                Bao lần muốn nói yêu em

                Mỗi lần mở miệng sợ thêm buồn lòng

                Muốn thôi thì sợ em mong

                Làm thinh lại sợ dối lòng em ơi

                Cuối cùng thì đành vậy thôi

                Bao nhiêu ngần ngại ngậm ngùi xót xa

                Con tim nũng nịu vỡ òa

                Thở than lắm lắm làm ta ngượng ngùng

                Hỏi lòng nên nói hay không

                Xót xa xa xót đợi trông tháng ngày.


                        Tặng bạn yêu thơ

                Cám ơn bạn đã yêu thơ

                Buộc chi sợi nhớ mà chờ đợi nhau

                Xuân thì rồi cũng qua mau

                Em buông sợi nhớ làm nhàu tơ yêu

                Đa đang chi để liêu xiêu

                Chiều nghiêng nắng đổ hắt hiu nỗi buồn

                Nghĩ về quê mẹ thân thương

                Hương hoa trái ngọt chửa vương bụi trần

                Tuổi hồng như đóa phù quân

                Hợp quầng trong đám bụi trần em ơi

                Bồng bềnh sóng vỗ ngàn khơi

                Vần thơ buộc chặt ngàn lời yêu thương

                Em tôi như đóa vô thường

                Nhớ hoài một thuở miệt vườn đợi nhau

                Để rồi mãi mãi ngàn sau

                Hương cau gợi nhớ mái đầu em tôi.


                        Lời thầm kín

                Tôi đi cùng với vợ

                Hôm ấy đến chợ hoa

                Chọn một bó hoa tươi

                Kẻ mua và người bán

                Thân ái nở nụ cười

                Tôi cầm đóa hoa tươi

                Vợ tôi nhoẻn môi cười

                Anh cần chi hoa giả

                Hoa thật có ở nhà.


                                Lối về

                Tình yêu ơi mãi đi tìm

                Chân trời góc bể tìm em giữa đời

                Mịt mùng sóng bể ngàn khơi

                Tình nhau tận mãi chân trời bao la

                Thôi thì tìm mãi đâu xa

                Xuôi về bến cũ hương nhà đi anh

                Hương đồng gió nội trăng thanh

                Ầu ơ giọng hát ngọt lành ru xưa

                Mượt xanh suối tóc bóng dừa

                Là nơi hò hẹn lối xưa ta về.


                        Vầng trăng vẫn đợi

                Giữ nguyên vầng ấy trăng non

                Để vầng trăng nhỏ mãi còn ấu thơ

                Thương hoài ngày ấy ngây ngơ

                Thẩn thờ thờ thẩn bây giờ tìm đâu

                Dò kim tận đáy bể sâu

                Cái đêm hôm ấy mộng đầu yêu thương

                Tìm đâu trong cõi vô thường

                Ngưu Lang - Chức Nữ đời thường hỡi em

                Mưa rơi hôm đó ước mềm

                Bờ vai thấm lệ mi em ước nhòa

                Tháng năm dẫu có phôi pha

                Tìm trong kí ức ngày ta thương thầm

                Để rồi mãi mãi ngàn năm

                Môi kề dưới ánh trăng rằm hôm nay             

 

 
   Các tin cùng mục :
   CẢM XÚC DƯỚI CHÂN THÁP BÀ
   THẦY LÀ ÂN NHÂN
   TÌNH QUÊ
   Chùm thơ
   Chùm thơ thiếu nhi chào mừng Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1- 6
   SỰ CỐ ... QUẢ DẦU LAI
   ĐI VỀ ĐÂU , HỠI EM?
   Lỗi một cung đàn
   Sống giữa tình thương
   ĐƯỜNG THỦY CHUNG
   NƠI ĐẾN
   CỎ BA LÁ
   XÚC CẢM
   CẢM GIÁC TRONG CẢM GIÁC
   CẢM XÚC TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
    DẪU...
   BIỂN NHA TRANG VÀ NGHĨA TÌNH BÈ BẠN
   CẢM XÚC DƯỚI CHÂN THÁP BÀ
   HƯƠNG TRĂNG
   CHƯƠNG TRÌNH GIỚI THIỆU TÁC GIẢ - TÁC PHẨM
 
Bản quyền thuộc Hội Cựu Học sinh 87 Tư Nghĩa
Mọi thông tin phản hồi xin gởi về : cuuhocsinh87tunghia@gmail.com hoặc tunghia87@gmail.com