Hai cha con người rừng trở về sau 40 năm sống trong rừng sâu ở Quảng Ngãi. Chuyện xảy ra sau một trận bom kinh hoàng khiến người cha (ông Hồ Văn Thanh) ôm con vào rừng sâu.

“Người rừng” Hồ Văn Lang trở về
Tin tức mới: Câu chuyện xảy ra tại xã Trà Phong, huyện Tây Trà, Quảng Nam. Được biết, người cha con ông Hồ Văn Thanh (82 tuổi), người con là ông Hồ Văn Lang (41 tuổi).

Cha con người rừng Hồ Văn Thanh
Ông Thanh 82 tuổi, được đưa vào TTYT huyện điều trị vì lý do sức khỏe. Con trai là Hồ Văn Lang (41 tuổi) được tạm thời đưa về sống tại nhà ông Hồ Văn Tâm ở thôn Trà Nga, xã Trà Phong, Quảng Ngãi.

Căn chòi của cha con “người rừng”
Sống biệt trong rừng hơn 40 năm, song anh Lang và ông Thanh vẫn nói được tiếng Cor. Ăn uống bình thường song anh Lang vẫn biết ăn trầu rồi hút thuốc, và không nói gì khi có người lạ. 40 năm ở trong rừng, cha con ông Thanh sinh sống bằng cách làm rẫy, ăn cây, trái rừng, mì, bắp…

Hồ Văn Lang giờ mới biết điện thoại là gì
Anh Lâm gọi ông Thanh là chú ruột. Ông Thanh đang được chăm sóc ở Trung tâm Y tế huyện. “Người rừng” Hồ Văn Lang đang được đứa bé con anh Lâm tập bắn ná thun. Đạn bay vèo, anh Lang há miệng cười, xong rồi chạy lại giường nhai trầu. Chị Hồ Thị Mai vợ anh Lâm cười: “Hút thuốc và ăn trầu liên tục”.

Vật dụng sinh hoạt tự chế của 2 cha con “người rừng”
Chuyện cha con anh là “người rừng” mặc áo vỏ cây, đóng khố, đang “sôi” trên mạng.
“Ông Thanh quê Trà Lãnh, Tây Trà có 4 con, đi bộ đội chủ lực được 5 năm, về nhà chứng kiến bom Mỹ giết chết mẹ và hai con, hóa điên, từ đó gây gổ thường xuyên với vợ, ôm con trai Hồ Văn Lang vào rừng ở Trà Xinh, còn anh của Lang là Hồ Văn Tri ở với mẹ. Anh Tri bây giờ đã có vợ ở đây”, ông Hồ Văn Biên, người ở làng kể.

Dân bản đến thăm “người rừng”
Anh Lâm nói: “Mỗi năm khoảng 1-2 lần, tôi vào rừng thăm, tiếp tế áo quần, gạo muối. Ông Thanh lấy, nhưng sau đó không xài. Áo quần bộ đội được gói kỹ trong lá dong, hôm kia về mở ra còn thơm mùi vải. Bao lần tôi thuyết phục về, nhưng ổng không chịu. Ở trong rừng Trà Kem, ổng làm bắp, sắn, thuốc lá, gừng, trầu cau… Lúc ba tôi còn sống lên thăm, ổng còn cho mật ong, thịt rừng mang về mà”.

Búa tự chế của cha con người rừng
“Bà con, chính quyền biết không ?”. “Biết chứ. Năm 1998 báo đăng công an huyện Trà My, Quảng Nam phát hiện hai “người rừng” ăn trộm bắp, dưa giống, truy bắt nhưng không được. Cha con ổng đấy”. “Nhưng bây giờ sao lại về?”. “Cách đây mấy hôm tôi nằm mơ ông Thanh béo hồng hào, mặc đồ đẹp. Mơ liên tiếp mấy lần trong đêm. Lo sợ ổng chết, hôm sau tôi và anh Tri tìm đến, thấy ổng đau nằm một chỗ. Tôi về báo xã nhờ đưa người vào dẫn về”. “Họ chịu về không ?”. “Ông Thanh sợ lắm, Lang cũng sợ, phải dắt tay”.

Áo mặc và áo đi mưa của cha con “người rừng” làm bằng vỏ cây rừng.
Thấy bà con dân làng bản đến, anh Lang ngồi như ngồi bếp lửa nhà sàn, im lặng nhìn ông Biên và anh Lâm cúng tế. Anh không mặc khố nữa, mà thay vào đó là áo sơ mi, bỏ vào quần, thỉnh thoảng liếc nhẹ người lạ. “Chỉ ban đêm nó nói chuyện với anh chị thôi, đòi ăn bánh, uống nước …” – chị Mai kể. Ông Biên mở nhạc điện thoại. Tôi nhìn Lang cầm ngắm rồi lim dim lắng nghe. “Thương nhớ Đà Lạt ơi-Xa rồi em có nhớ…”, Lang không biết tiếng Kinh, nhưng âm nhạc dường như đã đánh động trong anh điều gì đó nên nét mặt rạng rỡ hẳn lên.

Chiếc dao tự chế từ mảnh bom
Được cha đưa vào rừng năm 1974 lúc một tuổi. Cách biệt với thế giới van minh. “Nó ngủ, không chịu ánh điện, phải tắt. Hôm rồi đưa về, xe máy đề nổ, nó la hét, bắt lên ngồi, nó nhảy xuống, nhưng chạy được một đoạn, lại nói muốn đi và thích thú. Mở tivi xem, nó nhìn và cười…” – chị Mai nói. Lang nhìn họ, im lặng. Ở rừng, họ mặc đồ bằng vỏ cây, đóng khố từ lá rừng. Trong đống tài sản mang từ rừng về, ngoài gùi, ống lồ ô, rìu, dao, thuốc lá, tôi thấy có cả một chiếc lược làm từ vỏ máy bay.

Chiếc lược làm bằng vỏ B52

Những vật dụng tự chế bằng sắt, nhôm, cha con họ nhặt được trong rừng để dùng trong sản xuất, sinh hoạt hằng ngày.


Bùi nhùi dùng để đánh lửa sinh hoạt.
Chủ tịch UBND xã Trà Phong, Ông Trương Ngọc Đông nói: “Từ 2004-2005, có người cháu là Hồ Văn Phố lên đưa về, cha con ông chạy trốn. Từ đó, cháu ổng lên thăm miết”. “Nếu ổng không đau, chắc không đưa về”. “Đúng, sống bình thường ở đó mà. Xã đã báo cáo lên huyện việc này để có hướng giải quyết”.

Hạt giống, da thú… được cất kỹ vào ống thân cây lồ ô như vật quý nhất

Áo mưa và chiếu làm bằng lá vỏ cây và rừng


Theo tin từ UBND huyện Tây Trà cho hay, huyện sẽ làm nhà, cấp đất, giải quyết chính sách cho ông Thanh vì ông từng đi bộ đội. Tôi vào bệnh viện huyện, y bác sĩ đây cho hay ông Thanh đưa xuống tối ngày 7/8 nhưng không chịu ăn uống, không nói gì cả. Ông ngồi bó gối, chân tay dài, nhìn chăm chăm xuống nền nhà, gương mặt đầy lo sợ. Mấy chục năm không tiếp xúc với đám đông, cha con ông như hoảng sợ, lạc lõng giữa bao điều.

Người dân hiếu kì kéo đến xem vật dụng của cha con “người rừng”.

Cái nồi, ca đựng nước “chế tạo” từ mảnh nhôm máy bay
Ông Biên rót rượu bảo anh Lang uống. Anh không biết cụng ly, uống một ngụm rồi nhăn mặt, bởi đã bao giờ biết rượu đâu. Đã 41 tuổi, nếu ở làng, bây giờ anh đã là chủ gia đình. Anh Lang liếc nhìn máy ảnh lóe lên rồi quay mặt nhanh.
Không một viên thuốctrong 40 năm sống trong rừng

Người rừng Hồ Văn Loan (Lang) rất lạ lẫm và ngồi lặng thinh – dường như rất sợ sệt khi đông người xúm quanh

“Người rừng” Hồ Văn Thanh được các bác sỹ Bệnh viện đa khoa H.Tây Trà kiểm tra chăm sóc sức khỏe