Thương cho lá rụng chiều đông
Thương tia nắng lẽn “trổ bông” bên thềm
Thương cho sương sớm buông rèm
Thương mây lặng lẽ ngày đêm lưng trời
Thương hoàng hôn lặng chơi vơi
Thương vầng trăng khuyết để khơi nguyệt tròn
Thương núi cao đón mây ngàn
Thương biển chờ những sông con đổ về
Thương sao những buổi chiều quê
Ai thầm đợi bóng ai về chiều hôm
Thương thay kẻ lạc mất hồn
Tự nhiên lòng nhớ cồn cào người dưng!
PT