THÔI ĐÀNH NỢ NHAU
Em lặng lẽ bên tàn cây năm cũ
Hạt sương mai chợt ủ rũ lăn tròn
Chiếc lá cuối đông rơi, lòng thổn thức
Nắng đầu xuân vương khóe mắt ai cay.
Hoa cúc vàng lẻ bóng nhạt phai
Con đường cũ chơ vơ, đơn độc
Đêm lẻ bạn thương hờn: “cuốc cuốc!”
Vạc kêu sương ướt đẫm trời đêm.
Thời gian trôi có nhạt nhoà kỷ niệm?
Vầng trăng kia vốn dĩ vẫn vô tình
Thôi đành nợ lại lời hẹn cũ
Nợ cúc vàng hàm tiếu tuổi đôi mươi
Đầu xuân 2014