Bước cô liêu trăng đêm nay chẳng tỏ
Mây trút hờn lấm bước kẻ chinh nhân
Dẫu phong sương chân đất với đầu trần
Lòng quạnh quẻ nghe mưa bong bóng vỡ
Giận đi em, cho tình đừng tan vỡ !
Trút bão giông anh gánh chẳng oằn vai
“Sét tình” em ta quăng bỏ đường dài
Chân lãng tử đã dừng chân bến đỗ
Giận đi em cho tan đi ố nộ
Lệ tuôn rơi cuốn chảy hết sân si
Em hứa rồi với hỷ xả từ bi
Xóa trắc ẩn để tìm về hạnh phúc
Em thấy gì sau “mai- lan- cúc- trúc”
Còn bên đời nhú nở một mầm xanh
Bình minh kia một ngày mới an lành
Em cứ giận dấu nụ cười trắc ẩn