Hoàng hôn
giấu sợi nắng vàng
Sau đồi hoang lạnh , giữa làn mây trôi.
Tôi
tìm cái nắng trong tôi
Muộn mằn
sưởi ấm búp chồi non tơ
Hơ lòng
cỏ dại thẩn thờ
Lệ rơi hoan hỉ, cười hờ trong đau.
Đi tìm
hư ảo ngàn sau
Nghe môi đắng chát, nghe cay mắt chiều
Chềnh choàng
vẹn một chữ yêu
Vỡ toang lồng ngực…
liêu xiêu mộng tình
Tháng mười
thắp ánh bình minh
Mưa rơi mắt ngọc, lung linh tháp ngà.
Ta
ôm ta mộng bờ xa
Tháng mười chợt ấm
Hiền hòa miền thương!
Phạm Thảo

























