Và từ ấy biển hát nên lời
Ru bờ cát từng đêm vào mộng
Như lời yêu chắp đôi cánh mỏng
Giữa thiên đàng bay bổng ươc mơ.
Anh lại hỏi : vậy khi nào có sóng?
Đôi mắt buồn như một mảnh trăng non...
Vì biết yêu nên biển biết giận hờn
Tựa phận gái như em hay hờn dỗi
Nhưng anh ơi sóng có gì tội lỗi
Bởi lúc buồn biển ào ạt thế thôi
Và ngàn năm biển vẫn đẹp bên đời
Sóng cổ tích và tình ta vẫn thế!
PT 9.3.2016